Chiếc cổng đã ngã xuống nhiều lần/ được tấm lòng đất nâu nâng đỡ
Cổng làng
Ở đây
dẫu cuộc sống nhiều lúc túng bấn
anh vẫn yêu chiếc cổng làng đã sinh ra anh
có đôi bàn tay mẹ anh kéo những chiếc xe cát
và những người thân
những năm chiến tranh loạn lạc
những năm hòa bình nghèo đói
Chúng cũng đã gượng đứng lên
trong đói khát, yếu mềm, nhẫn nhịn
dòng chữ quê hương
tỏa sáng sau những cơn mưa mùa đông lạnh lẽo
Những giọt máu và mồ hôi của họ hàng
những người nông dân, của mẹ anh
hòa trong cát, nước sơn và gió
theo thời gian được chưng cất
trong khi họ đã ra đi
Để nhiều đêm anh nghe trong gió
tiếng ca hát của vòm trời tự do mênh mông
và trong đất quê hương những cánh đồng lúa vàng trĩu hạt
bầy giun dế ca ngợi sự hi sinh những người đã chết.
Hai cánh cửa
Với vẻ đẹp tâm hồn
cánh cửa màu trắng
tôi đi qua hạnh phúc mỗi ngày
Với niềm hi vọng
cánh cửa màu đỏ
tôi đi qua bình an mỗi ngày
Mơ mộng như người hành khất chữ
những ngôi sao trên đỉnh núi
vào những đêm mùa hạ
Và những bông hoa nở trên đồng cỏ
những ngọn gió đuổi bắt nhau trẻ nhỏ
vào buổi sáng mùa xuân
Cánh cửa màu trắng, mẹ tôi
cánh cửa màu đỏ, cha tôi
thăm thẳm khép lại
vời vợi mở ra
lương thiện
đời người.