Thứ Tư, 15/04/2026 17:23

Thơ của Nguyễn Trọng Luân

Nay về già đi quanh quẩn chung cư/ Lại cố đến một gốc cây để nghỉ

Đi bộ

Cứ một tiếng thì được nghỉ giải lao
Tiểu đoàn trưởng xem đồng hồ rồi hạ lệnh
“Hạ ba lô nghỉ tại chỗ”
Những tiếng phì phò bỗng thành ha ha!

Cái điếu cày bé xíu rít ngân nga
Xoay vòng đến chỉ huy là xuất phát
Khẩu lệnh ban ra lúc vui lúc mệt
Thủ trưởng bảo đấy là khúc nhạc Trường Sơn

Cái nốt trầm là lệnh hành quân
Nốt cao nhất là lệnh dừng chân trên đỉnh núi
Trường Sơn ơi mưa dầm nắng xối
Cứ một giờ lại một đận nghỉ chân…

Bao nhiêu chuyện làng chuyện nước lúc tòng quân
Chuyện bạn gái giải lao kể từng tí một
Có bao nhiêu mối tình tiểu đội mình kể suốt
Trường Sơn vui như tết mỗi cung đường

Bạn hi sinh chuyện vẫn ở lưng chừng
Bao nấm đất có bướm rừng bên người chết trẻ
Bao câu chuyện cuộc đời giữa rừng loang mộ chí
Thầm thì tiếng gió hoang vu

Nay về già đi quanh quẩn chung cư
Lại cố đến một gốc cây để nghỉ
Có cựu chiến binh sáng nay ngồi thở
Một cánh lá vàng rơi nốt lặng vào vai.

Cuối trời hoa gạo

Em cháy đỏ mình để quay về đất
Thả tóc mềm bạc trắng gió bay đi
Bên gốc mẹ thời gian nằm bạc phếch
Cánh buồm như màu máu rơi về

Ơi cánh đỏ tháng ba vào giáp hạt
Rơi ngọn nguồn sông suối phía biên cương
Những cánh hoa như con thuyền xuôi bến
Mang cánh rừng tên gọi mộc miên

Trên những điểm cao im lìm như đá
Những trận đánh dập đầu lũ giặc xâm lăng
Nơi có những gốc cây đứng cùng đạn nổ
Để thắp đèn màu lửa của pơ lang

Em cháy đỏ suốt bưng đồng núi suối
Những thôn quê gộc gạc gốc gạo già
Lúa con gái xanh vào mùa hoa đỏ
Đom đóm thắp đèn xao xác đêm quê

Ta đi mãi chỉ khi về biên giới
Thấy loài hoa đốt lửa ở đất nhà
Mây rất trắng giữa mùa hoa gạo nở
Những cánh buồm thắm đỏ tít trời xa.