Thứ Tư, 30/10/2024 08:51

Thơ của Trần Kim Hoa

Trên đất đai muối mặn gừng cay cuốc cày chiu chắt/ những dòng sông cuộn chảy về đông

Sao Khuê

Khoan thai trên những tầng mây
giọt nước mắt nào của Người?
tháng bảy áp thấp về
tháng bảy mưa tuôn
tháng bảy bão

Trên đất đai muối mặn gừng cay cuốc cày chiu chắt
những dòng sông cuộn chảy về đông
khúc tráng ca, bi ca vang lên trong tiếng sóng
lịch sử khoác tấm áo thanh tân
mở ra từng trang, khép lại từng trang

Bảo tàng thời gian bí ẩn nụ cười nàng Mona Lisa
khoảnh khắc mùa xuân từ bảng màu Leonardo nhen lên
bầu trời xanh trong chưa bao giờ tàn lụi
từng sợi tóc mai, từng chiếc lá vàng ngày hôm qua rớt xuống
những nguy nga hãy cứ nguy nga

Đi qua bầu trời, đi qua những bình minh và đêm tối
trên cỗ xe trăm năm
bừng sáng
Sao Khuê.


Đám cháy mang tên mùa hạ

Ngoài cánh cửa kia một cơn mưa hối hả
phố như bình pha lê vỡ
chẳng ai nhớ bỏng cháy đã dệt nên tấm thảm mùa hè

Bắt đầu từ bước chân trên cát
nàng tiên cá ròng ròng nước mắt đại dương
mỗi lọn tóc một lời nguyện cầu bất tử

Từ đáy sâu chói lòa trồi lên mang theo cơn khát
đám rong rêu ngái ngủ nấp dưới đầm lầy
những sa mạc dụi mắt khước từ sự sống

Chẳng chiếc gầu sòng nào còn nhớ câu thần chú tát cạn biển Đông
đoá phù dung rũ xuống khi chiều tắt nắng
bờ đêm thảng thốt bóng trăng

Lưới gió buông về chốn xa xăm
dập tắt hay thổi bùng lên đám cháy…