Một thế giới lặng câm/ đang thì thầm tiếng nói/ của ngày hôm qua
Bảo tàng kí ức
Từ những ngăn tủ im ỉm tháng năm
tôi lôi ra tất cả áo quần
và chất thành đống
chúng vun cao như một quả đồi
khiến chiếc giường ngủ của tôi
chiếc bàn trang điểm của tôi
và chiếc gương tôi soi mỗi ngày
như biến dạng
Quả đồi hình như xê dịch
khi từ đó
những quần ống suông ống bó
những váy dài váy ngắn
những sơ mi kín cổ dài tay
những mảnh áo hờ hững hai dây
những chiếc váy ngủ như vẫn phập phồng
dù không nếp gấp…
Một thế giới lặng câm
đang thì thầm tiếng nói
của ngày hôm qua
của mặn nồng phôi pha
của kí ức ngày một lùi xa
Bên quả đồi tháng năm
tôi nhận ra sự phũ phàng năm tháng
và sự lươn lẹo đầu môi chót lưỡi
“tình yêu nàng ta chôn chặt trong tim”
Một chiếc váy dù ngắn hay dài
một tấm áo dù kín cổ hay hở ngực
đều không muốn nằm im trong ngăn tủ
và bị vùi chôn dưới sức nặng của một quả đồi
chúng cũng cần hơi ấm thịt da…
Bánh xe thời gian
bằng sự vô cảm lạnh lùng
sẽ không thể nghiền nát
cả một bảo tàng kí ức
nếu chúng được phơi phóng
và được hít thở
như một sinh linh.