ngọn đèn nhỏ hãm xanh hạt đỗ/ giữ lửa cho căn nhà/ đánh dấu xuống hồn ta
Không lẽ
Vèo một cái
là đi qua đời người
Những làng như làng ta
tiếng gà tiếng chó
tia khói bay ngập ngừng mái rạ
dáng mẹ tảo tần
sân đất, bóng cau tre
ngọn đèn nhỏ hãm xanh hạt đỗ
giữ lửa cho căn nhà
đánh dấu xuống hồn ta
Cái ngọn đèn giờ không ai dùng nữa
mẹ đã xa hơn bốn chục năm rồi
quê tràn ánh điện
không lẽ chỉ vì đèn mà nước mắt ta rơi.