Sự kiện

Hữu hình và hư vô

Thứ Hai, 11/03/2019 22:53

Bụi là triển lãm cá nhân đầu tiên của họa sĩ Nguyễn Xuân Lục được khai mạc vào chiều 11/3/2019 tại Hà Nội. Với 30 bức tranh sơn mài, họa sĩ trẻ đã mang đến những hạt bụi ẩn chứa tư tưởng, cảm xúc, nhân sinh quan tinh tế.

Họa sĩ Nguyễn Xuân Lục phát biểu tại buổi khai mạc triển lãm

Thế giới buổi hồng hoang có lẽ cũng không thể thiếu vắng những hạt bụi. Những hạt bụi tồn tại trong thế giới tự nhiên, thế giới con người một cách nghiễm nhiên và cố hữu. Bụi luôn hiện hữu quanh ta nhưng ít ai nghĩ về thân phận bụi. Từ trái đất chúng ta có thể nhìn thấy những tinh cầu khác nhỏ bé như hạt bụi, hoặc giả nếu được nhìn từ bên ngoài vào trái đất, thì trái đất của chúng ta cũng chỉ như một hạt bụi nhỏ mà thôi. Bụi tưởng vô hình mà cũng đầy hữu hình, hữu ý. Những bức tranh Bụi của Nguyễn Xuân Lục kể những câu chuyện riêng của mình nhưng chứa chất trong đó chuyện của vũ trụ, của nhân sinh.

Nói về ý tưởng thực hiện những bức tranh mang tên Bụi, họa sĩ Nguyễn Xuân Lục cho biết: “Trong từng ngày, ngắm nhìn đời sống quanh mình, tôi nhận thấy con người trôi theo dòng đời chẳng khác là bao so với những hạt bụi trôi nổi trong không gian vô định của cuộc sống. Xã hội thực tại như một đám bụi vũ trụ mịt mờ trôi theo quỹ đạo của vòng luân hồi bất tận. Con người và vạn vật trong vũ trụ hiển hiện giống nhau đến lạ lùng. Mọi thứ đều biến chuyển không ngừng. Mọi thứ đều vô thường”.

Những bức tranh sơn mài với chất liệu sơn ta truyền thống được họa sĩ tỉ mỉ công phu trong từng đường nét chấm phá. Trước một vũ trụ vô tận, lớn lao, ý tưởng và cảm xúc của họa sĩ như được thăng hoa, dẫn nhập bởi một bàn tay vô hình để tạo tác nên những tác phẩm lay động, rợn ngợp, hun hút. Một cái gì đó mong manh, hư vô; một cái gì đầy lôi cuốn, hứng khởi, kinh ngạc; một cái gì thăm thẳm, xa xôi và bí ẩn... Tất cả được khuôn định trong những bức tranh sơn mài cô đọng, gợi mở.

Đông đảo công chúng đến tham dự triển lãm

Họa sĩ Lương Xuân Đoàn, Phó chủ tịch thường trực Hội Mĩ thuật Việt Nam bày tỏ sự tâm đắc của mình khi tham dự triển lãm Bụi: Chỉ lẳng lặng nương vào tấm vóc nguyên cốt của sơn cũ, sơn ta mà đọc vị và gọi ra được một câu chuyện khác cho sơn mài Việt đương đại, Nguyễn Xuân Lục thâm trầm mà tươi mới với một đĩa màu riêng. Anh vẽ như buông theo ngọn gió siêu hình thoắt ẩn, thoắt hiện trên mặt vóc. Tạo hóa đã cho anh quyền năng bí ẩn khi đặt bút, gọi màu thiêng từ đáy vóc.

Sự hòa hợp giữa tâm hồn con người và vũ trụ luôn là niềm khao khát để người nghệ sĩ chạm đến miền vô thức khi sáng tạo. Những chiều kích mà Bụi tạo ra thật khó mà đo đếm và ước lượng bởi nó không còn thuộc về sự định đoạt hay khuôn khổ. Bụi là sự cảm thấy, là sự mách bảo, là sự biến thiên mà có thể chính người tạo ra nó cũng không thể nắm bắt. Vậy nên bụi hữu hình mà cũng hư vô.

Sinh năm 1983 tại Hà Tây cũ, tốt nghiệp Khoa Sơn mài - Đại học Mĩ thuật Công nghiệp năm 2007, họa sĩ Nguyễn Xuân Lục dấn thân vào sơn mài với nhiều khám phá, thử nghiệm. Tham gia 17 triển lãm chỉ với tranh sơn mài khắp trong và ngoài nước, Nguyễn Xuân Lục đã định vị được tên tuổi của mình với sơn mài đương đại. Năm 2017 anh đoạt giả Ba tại Festival Mĩ thuật trẻ do Cục Mĩ thuật - Nhiếp ảnh tổ chức.

Triển lãm Bụi kéo dài đến ngày 18/3/2019 tại Bảo tàng Mĩ thuật Việt Nam (66 Nguyễn Thái Học, Hà Nội).

Một số bức tranh Bụi trưng bày tại triển lãm:

TUẤN LAM

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)