Sự kiện

Nhà văn cần đứng cao hơn chính mình

Thứ Năm, 08/08/2019 15:51

 Sáng 8/8 tại Hà Nội, Nhà xuất bản Trẻ đã tổ chức chương trình tọa đàm, giao lưu cùng ba nhà văn nữ: Thùy Dương, Y Ban và Võ Thị Xuân Hà. Đây là ba tên tuổi đã góp phần làm nên diện mạo văn học nữ Việt Nam đương đại.

Điều đặc biệt là, ba nữ nhà văn nói trên không chỉ là những nhà văn cùng thời, họ cùng là sinh viên khóa IV tại trường Viết văn Nguyễn Du, ngôi trường đã bồi dưỡng nhiều thế hệ nhà văn, nhà thơ của đất nước. Vừa qua, Nhà xuất bản Trẻ đã xuất bản tiểu thuyết Lạc lối của Thùy Dương, tập truyện ngắn Có thể có có thể không của Y Ban, tập truyện ngắn Chuyện của các nhân vật có thật trên đời của Võ Thị Xuân Hà. Buổi giao lưu với các nhà văn được tổ chức nhân dịp ba cuốn sách được ra mắt bạn đọc.

Các nhà văn giao lưu cùng bạn đọc

Lạc lối xoay quanh ba nhân vật chính là ba cô bạn học cũ trong vòng xoáy tranh đoạt tình, tiền, quyền lực. Thùy Dương kể khéo, lạnh và tỉnh về những mưu toan của đấu đá chức quyền, những tinh quái của thương trường và những lắt léo của tình người. Để rồi khi nhìn lại, đâm đầu, va đập, giẫm đạp lên nhau để chạy đua trong cuộc đời, tưởng chừng chạy được đến nơi nào đó rồi lại ngỡ hóa ra không?

Nhà văn Thùy Dương chia sẻ: Mỗi tác phẩm chị đều viết từ những suy tư của mình. Câu hỏi mình là ai, tại sao mình đến đây, số phận là gì luôn day trở trong lòng, bởi vậy nên chị đã cầm bút viết Lạc lối. Phía sau tác phẩm, nhà văn tin rằng mỗi nhân vật cũng như mỗi bạn đọc sẽ có những chiêm nghiệm của riêng mình.

Có thể có có thể không của Y Ban gồm chín truyện ngắn chứa đựng cả sự bạo liệt lẫn dịu dàng, lôi cuốn ta bằng những tình tiết li kỳ đôi khi éo le, nhưng không phải là kiểu éo le của văn chương câu khách, bởi đằng sau đó luôn đọng lại nỗi ám ảnh mơ hồ, khiến ta day dứt, nhất là khi tác giả viết về thân phận người phụ nữ vốn chịu nhiều thiệt thòi bởi luôn đeo mang nhiều gánh nặng hủ tục mà không phải lúc nào họ cũng được sẻ chia. Các truyện ngắn có thể khác nhau về mô típ hoặc cách kể nhưng lại liên thông bằng những dự cảm, để kết nối thành một tổng thể hài hòa.

Nhà văn Y Ban cho rằng, mọi sức lực và tinh hoa nhà văn sẽ đưa vào trong tác phẩm của mình, đó là sự hết mình với văn chương. Nhưng với những nhà văn nữ họ luôn phải trả giá khi chọn văn chương. Nhà văn nữ đã dũng cảm khi chọn viết theo những thôi thúc từ bên trong mình. Với Y Ban ở tập truyện này, chị đã chọn viết về đề tài gia đình. Những câu chuyện khi thì quá đỗi riêng tư, tình cảm; lúc lại như tiếng gầm của một nàng sư tử cái bị thương.

Trong rất nhiều những bộn bè thở than của cõi người ta, Võ Thị Xuân Hà luôn tìm thấy câu chuyện để kể - hay chính tác giả toan gắn mình vào với những cuộc đời - tiểu thuyết kia để mà sắm vai người thuật lại như một niềm hạnh ngộ. Chuyện của các nhân vật có thật trên đời không miêu tả một cái “có thật” mà là một ấn tượng về sự “có thật”, “các nhân vật có thật” của chị, vì thế, cứ hiện ra rồi nhòa đi ngay trong một làn sương mỏng chập chờn tiểu thuyết. Họ dở dang đến rồi đi trong bóng chiều nghiêng thấp, võ vàng thương nhớ một quãng đời tưởng đã xa xôi. Cái phôi pha không thể cưỡng lại của kiếp người lan chuyển từ mẩu chuyện này sang mẩu chuyện khác, từ mảnh đời này sang mảnh đời khác, xâm lấn tâm trí người đọc bằng một tiết tấu cảm xúc vừa phải. Và Võ Thị Xuân Hà cứ thế gieo neo đi về trong cõi ấy...

Nhà văn Võ Thị Xuân Hà tin rằng người đọc sẽ tìm thấy mình và tìm thấy những người khác xung quanh mình trong cuốn sách này. Chị luôn chọn cách viết đa chiều với ngôn từ đầy chất trữ tình. Đọc chị không thể đọc nhanh, đọc lướt mà phải chậm và ngẫm. Và sau tất cả, sau những trang viết, Võ Thị Xuân Hà nhận ra “nhà văn phải đứng cao hơn vị trí của mình để sống và viết”.

Y Ban, Thùy Dương và Võ Thị Xuân Hà đều là những nhà văn - nhà báo, những cây bút nữ tiêu biểu cùng thế hệ, và đặc biệt, có mối quan hệ thân thiết với nhau. Trong lần tái xuất này, các chị mang đến những gì giống và khác nhau qua các tác phẩm của mình? Ba tác phẩm lần này có gì quen và mới so với chính các tác phẩm trước đây của các chị? Độc giả hãy cùng đọc họ để tìm ra câu trả lời.

SƠN NGUYÊN

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)

Người tình của "Con gái Thủy thần"

Người tình của "Con gái Thủy thần"

"Con gái Thủy thần", truyện ngắn hiện thực lãng mạn huyền ảo của Nguyễn Huy Thiệp. Con gái thủy thần là Gianna Đoàn Thị Phượng, con của giao long, của Phật, của Chúa. Đứa con huyền thoại. Người tình kỳ diệu của nhà văn.