Hành trình kiếm tìm bản ngã của chính mình

Thứ Ba, 03/03/2020 10:56

Tiểu thuyết Hãy để tôi một mình (tựa Anh: Tomorrow Leave Me Alone) của nhà văn Takemiya Yuyuko là hành trình kiếm tìm bản ngã của chàng thiếu niên luôn bị ám ảnh, dằn vặt bởi quá khứ.

Trên hành trình của cuộc sống, nhiều người trong số chúng ta đã có những kí ức, kỉ niệm vui buồn, những vấp ngã, những biến cố, khó khăn đến độ đôi khi chúng ta phải dừng lại và tự hỏi: ta là ai, ta thực sự muốn gì, điều ta tìm kiếm chính là gì?… Trả lời tất cả những câu hỏi đó để kiếm tìm ý nghĩa đích thực, niềm vui và hạnh phúc trong cuộc sống.

Ở tiểu thuyết Hãy để tôi một mình, nhà văn Nhật Bản Takemiya Yuyuko cũng kể lại cho chúng ta câu chuyện về một chàng thiếu niên luôn trăn trở, dằn vặt bởi quá khứ và luôn khát khao kiếm tìm bản ngã của chính mình.

Cậu thiêu niên đó tên là Eito, hiền lành, ngoan ngoãn, chăm chỉ, lễ phép, là học sinh giỏi ở trường trung học nổi tiếng trong thành phố. Cậu luôn là hình mẫu lý tưởng trong mắt các ông bố, bà mẹ khác. Cậu được bao bọc, lớn lên trong tình yêu thương gia đình nhưng trong thâm tâm cậu, luôn canh cánh một nỗi lo lắng, những ám ảnh về quá khứ, ám ảnh về nỗi cô đơn, vô định của thân phận.

Ngay từ khi còn nhỏ, Eito đã biết mình chỉ là một đứa con nuôi. Khi Eito hai tuổi, mẹ đẻ bỏ cậu lại với con gấu bông cũ cùng những dòng nhắn giản đơn cậy nhờ ai giàu tình thương nuôi giúp đứa bé. Sau này dù được nhà Tsukioka nhận nuôi, với bố mẹ và cô em gái Kanrou nhưng cậu luôn cảm thấy mình như một người thừa trong ngôi nhà.

Cuốn sách được dịch và phát hành tại Việt Nam.

Đôi khi cậu thấy ngưỡng mộ ông anh họ Takano Hashi, một thanh niên hơn 30 tuổi, thất nghiệp, nhưng vẫn bình thản sống ở nhà người chú họ. Anh họ Hashi luôn coi bố mẹ nuôi của Eito như ruột thịt, còn hai anh em cậu giống như em trai và em gái của mình. Vậy nhưng Eito lại không thể vui vẻ, vô tư và có suy nghĩ giống người anh họ. Cậu luôn cảm thấy mình là một người thừa ra trong số họ, và luôn cảm thấy cuộc đời mình mong manh, vô định, không biết thuộc về nơi nào, ám ảnh bị bỏ rơi... Vì muốn quên đi quá khứ, Eito đã quyết định chôn con gấu bông cũ mà mẹ cậu để lại. Nhưng những kí ức về quá khứ không ngủ yên dễ dàng, vẫn nằm sâu đâu đó trong lòng cậu và thi thoảng cậu lại tìm đến nơi mình chôn con gấu bông cũ.

Cho đến một ngày, cuộc gặp gỡ định mệnh với một người xa lạ đã thay đổi cuộc đời cậu. Cuộc gặp gỡ diễn ra đột ngột, bất ngờ trong chuỗi những ngày lặp lại y như nhau của Eito. Và từ ngã rẽ ấy, lần đầu Etio được ngộ ra sự may mắn của bản thân, cậu được sống một cách thật sự là chính bản thân mình. Hóa ra “hãy để tôi một mình” không phải điều cậu muốn, mà cậu luôn khát khao được hòa nhập với gia đình yêu thương, và cậu cũng hạnh phúc, vui vẻ khi được sẻ chia, giúp đỡ, quan tâm tới người gặp hoạn nạn, khó khăn và cần tình yêu thương...

Hãy để tôi một mình! của Takemiya Yuyuko mang đến cho độc giả một câu chuyện nhẹ nhàng và ấm áp về tình cảm gia đình, cùng tình người. Đồng thời, tác phẩm cũng nêu lên mặt trái của xã hội hiện đại, khi con người phải đối mặt với quá nhiều áp lực vô hình, sẽ đè nén, hút cạn những niềm vui, sức sống của con người.

Hãy để tôi một mình! Là hành trình tìm lại bản thân, tìm lại con người đã mất, tìm lại những bình yên, an ổn trong tâm hồn, giống như con đường trở về nhà của chàng thiếu niên Etio cũng như những nhân vật khác trong truyện. Dù “Mỗi người đều có một trái tim, mặc dù con đường đi khác nhau, nhưng đều trở về chung cùng một ánh sáng. Hành trình trở về có thể khác nhau, có thể đi lang thang hết lần này đến lần khác, đôi khi có thể cách xa nhau, nhưng dù cho như thế, cuối cùng mọi người cũng sẽ tìm thấy con đường trở về nhà”.

HỮU BẮC

 

 

 

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)