Harper Lee không đồng tình cách thu hút khách du lịch của quê hương

Thứ Hai, 18/03/2019 16:24

Tác giả của Giết con chim nhại gửi thư cho một người bạn cũ, trong đó than phiền về những con người ở thị trấn quê nhà đã lợi dụng tên tuổi của bà để biến thị trấn thành một địa điểm thu hút khách du lịch.

Nhà văn Harper Lee

Bức thư được viết năm 1993 gửi từ Monroeville, Alabama, Harper Lee phàn nàn rằng, nơi từng là một thị trấn nhỏ giàu bản sắc hiện nay gấp sáu lần kích thước của nó và cuộc sống dân cư thay đổi đáng kể theo con đường chưa hẳn là tốt.

Bà không đồng tình cách mà người dân địa phương quyên tiền để khôi phục lại tòa án cũ của thị trấn, nơi được là nguyên mẫu cho tòa án trong bộ tiểu thuyết của bà, và biến nó thành một điểm thu hút khách du lịch. Họ cũng dùng rất nhiều bảng quảng cáo xung quanh thị trấn để trình diễn mô hình tòa án và hình ảnh con chim nhại.

Nhà văn nói: "Những kẻ nhân danh đạo đức phụ trách những việc này không phải ai trong số tôi biết, họ nói họ làm vậy để “tôn vinh” tôi, nhưng họ đâu biết những gì họ làm là sự cố gắng nhấn chìm tôi trong sở thích tồi tệ của họ. Điều đó khiến tôi xấu hổ quá mức chịu đựng".

Được biết sau thành công của Giết con chim nhại, thị trấn nơi bà sinh ra và lớn lên đã trở thành nơi khai thác du lịch trong nhiều năm, mỗi năm thu hút khoảng 30.000 du khách.

Bức thư này được nhà đấu giá Bonhams bán với khởi điểm là 20.000 bảng Anh. Đây chỉ là một phần của kho lưu trữ các bản vẽ và thư tay của Harper Lee gửi tới Charles Weldon Carruth - một người bạn đặc biệt của nhà văn, đã thân thiết với bà từ thời còn học ở Đại học Alabama và quãng thời gian từ đó về sau trong cuộc đời của Harper Lee.

BÌNH NGUYÊN theo The Guardian

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)