Những bê bối thế kỉ trong các bài báo của tác giả "Trăm năm cô đơn"

Thứ Sáu, 10/05/2019 15:23

Không chỉ là nhà văn đoạt giải Nobel, García Márquez là một nhà báo với nhiều tác phẩm còn nhiều giá trị tới hôm nay.

Đại văn hào Gabriel García Márquez trước kia từng rất gắn bó với nghề làm báo. Lúc sinh thời, ông thường viết bài gửi các tờ báo và tạp chí và cũng tự lập nên sáu ấn phẩm báo chí. Có lần ông nói rằng: “Tôi không muốn được nhớ đến vì đã viết Trăm năm cô đơn hay đạt giải Nobel Văn học, tôi muốn được nhớ đến vì đã viết những bài báo của mình".

García Márquez (1927 - 2014) hít thở mùi mực báo in thường xuyên như khói thuốc lá. Ông coi nghề báo là “nghề tuyệt vời nhất” và là “điều thiết yếu mang tính sống còn của nhân loại". Ông cho rằng báo chí không chỉ truyền tải dữ liệu mà còn mang đến bao niềm vui cho đời sống xã hội, thông qua đủ kiểu dẫn giải, bình luận.

Tuyển tập những bài báo nổi tiếng của García Márquez mang tên The Scandal of the Century (Vụ bê bối của thế kỷ) mới được xuất bản tại Mỹ. Trong đó có những câu chuyện lớp lang phức tạp về cái chết của một phụ nữ trẻ sống cùng lúc hai cuộc đời; về câu chuyện nhiều người trên thế giới chung tay cứu giúp một cậu bé đang cần serum chữa bệnh dại dạng hiếm trong vòng 12 giờ...

Các bài viết cho thấy sự sâu sát của một phóng viên với những sự kiện thời cuộc. Đó có thể là tình trạng thiếu nước ở Caracas, nạn buôn bán tình dục và mại dâm ở Paris...

Những bài báo này cũng giống như những tác phẩm văn học của ông, đều xoay quanh đất nước Colombia. Rất nhiều bài báo hay trong tập The Scandal of the Century có thể coi là những tiểu luận, thể hiện suy ngẫm khiêm cung và thông minh của mình về những chủ đề như những người thợ cạo, chuyện hàng không, chuyện dịch thuật văn chương và phim ảnh.

Cuốn sách "The Scandal of the Century"

The Scandal of the Century gồm 50 bài báo được xuất bản trong khoảng năm 1950 đến 1984. Đây là một trong hai cuốn sách mới về các tác phẩm trong cuộc đời của đại văn hào García Márquez. Cuốn còn lại tên là Solitude & Company (Cô đơn & Bè bạn) là một cuốn tiểu sử hấp dẫn tuy có phần ồn ào về cuộc đời nhà văn, do nhà báo người Colombia Silvana Paternostro biên tập.

Những bài viết trong The Scandal of the Century minh chứng rằng giọng điệu thẳng thắn, hơi phảng phất chút châm biếm của nhà văn luôn hiện hữu xuyên suốt, ngay từ những bài đầu tiên.

Ông nói rằng mình viết báo với “lương tri, niềm vui và nguồn cảm hứng tương tự như khi viết một kiệt tác văn chương”. Trong ông vừa có một vận động viên chuyên chạy nước rút và một đấu thủ chạy đua đường dài. Ông là một trong số ít những văn hào vĩ đại có những tác phẩm báo chí đáng đọc và tìm hiểu.

Ông còn viết về chuyện những nhà văn và những khó khăn kinh tế của giới văn sĩ. “Những nhà văn tài là những kẻ viết ít mà hút thì nhiều", ông tuyên bố, “thông thường thì họ cần ít nhất hai năm và 29.000 điếu thuốc để viết một cuốn sách chừng 200 trang. Tính ra thì thấy họ sẽ bị lỗ khi ra sách".

García Márquez đã viết: “Về cơ bản tôi là một nhà báo. Cả đời này tôi gắn với nghiệp báo. Những cuốn sách tôi viết đều là sách của một nhà báo, dù chúng không được nhận biết như thế".

Nguồn: Nancy Nguyễn (Baomoi)

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)