Thơ của Hilah Karahah

Thứ Ba, 31/03/2020 00:20

Hilah Karahah sinh năm 1977, là một nhà thơ, nhà văn, nhà phê bình người Thổ Nhĩ Kỳ. Cô tốt nghiệp trường Đại học Y Ankara Hacettepe năm 2001 và Đại học Y Ankara Başkent, khoa sản năm 2006.

Hilah Karahah hiện là thành viên của Trung tâm Văn bút Thổ Nhĩ Kỳ; Hội nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ; Hội ngôn ngữ học Thổ Nhĩ Kỳ. Hiện cô là người điều hành Hiệp hội quỹ nhà văn (WCP), Hội thơ thế giới (WFF) và trang mạng Mặt trận thơ ca bảo vệ quyền phụ nữ (WM).

Tuyển tập thơ: Cuốn từ điển – Tóm tắt một ngày (2003); Phía trước ngọn đồi (2003); Bí mật và sương mù (2004); Xác ướp trì trệ (2010); Khát khao đêm (2012, 2013); Strada Care Cautẵ Marea (2014); La Rue Qui Cherce La Mer (2016). Thơ của cô được dịch ra nhiều thứ tiếng khác nhau.

Tuyển tập văn xuôi: Thơ và định lượng (2012); Ghi chú về những góc khuất của thơ (2014).

Sách tuyển: Diễn giải thơ Bayrıl (2012).

 

Danh dự

1.

con đường ngoằn ngoèo xuyên qua khu phố

ẩm ướt và dậy mùi súp tarhana 1

2.

bóng tối đổ tràn trên những ô cửa

những ngôi nhà trọc lốc đội tóc giả là cây

3.

mùi thức ăn chiên ám vào cuộc sống

người đàn bà phơi vết thương trước tòa

4.

vào mỗi tối, đôi mắt cô gái dưới bàn chân mở to

phải đi bộ suốt đời

trên cỡ giày ba mươi sáu

____

  1. Tarhana: Một món súp của Thổ Nhĩ Kỳ gồm những thực phẩm khô từ hỗn hợp lên men của ngũ cốc và sữa chua.

 

Vào buổi chiều

1.

vuốt tay vào bụng thời gian

những ngón chai sần câm lặng

soạn bàn ăn cho một ngày mệt mỏi

biến thành buổi tối

2.

rót ngọc trai vào những cánh đồng

từ thắt lưng của đám mây vừa tới

3.

hối hả quay cùng trái đất

kẹt vào vách đá và rơi xuống

từ sườn dốc đến đồng cỏ,

đầu gối nàng dính đầy bùn cùng bụi mặt trăng vàng sậm

4.

xúc lên từng tảng đá cô đơn

chúng chẳng khi nào biết được;

cỏ vẫn nhảy múa,

cây vẫn vươn mình,

hay gió thoảng mùi vết chân

Năm lý thuyết về vòng xoắn Cô Đơn – Tự Do

1.

kẻ xét lại tự do

là đang cam chịu nỗi cô đơn

2.

lịch sử là một cuộc chiến

gỡ tự do từ các nút

cô đơn

3.

con người, một dạng vật chất cô đơn

cô đơn giữa làn da và màu sắc

còn lưu trong mắt

trốn vào tuổi thơ

4.

sự tự do

là chúa tể của tự do

5.

mỗi viên gạch của ta là sự cô đơn

cuộc sống là tay thợ nề

tự do trát vữa lên bức tường của ta

 

Nhận thức về đêm và tình yêu

1.

mỗi khoảnh khắc riêng tư của đêm

mỗi mầm tình yêu phát triển

2.

hương rơi

mùi thơm khêu gợi một nụ hôn

3.

hơi thở đựng cơn gió trong túi

lời thì thầm lơ đễnh lăn xuống

vành tai rồi cổ

và làn da, đã sẵn sàng rạo rực

4.

người yêu cũ là đường tiếp tuyến

qua hai vòng tròn

vật chất và màu da

do vậy tình yêu nhiều vô kể

5.

con người,

loài rắn nuốt cái đuôi của mình

6.

tất cả loài người được chấp nhận

những điều hiện có

hoặc không

đêm nay đã tới một nơi như thế.

Khát khao đêm

1.

Ôi khát, những con đường dẫn về phía anh

miệng anh là rượu ngọt chảy qua tĩnh mạch tôi

2.

miệng anh tách đam mê thành hai phần

tình yêu và đêm

3.

khi màn đêm giải phóng anh chiếc lưỡi

miệng anh sẽ bay đi cùng cơn gió

4.

đêm sẽ bắt đầu với cái miệng của anh

cạy mở thế giới của tôi

5.

anh trò chuyện qua một cái giếng

khi đêm sâu hơn

6.

khi tôi hỏi bất kỳ điều gì

miệng anh là cánh cửa khép tôi lại

7.

mỗi cuộc trò chuyện cùng anh

khóa gãy, chốt tan

8.

ai cũng từng thất bại khi yêu

những lời nói dối về

những đêm lãng phí

 

Thòng lọng của giọng nói

1.

Chúng ta nghe mi trong cô đơn

những mối thòng gỡ ra từ giọng nói

2.

nếu cánh cửa di chuyển được, chúng sẽ bay

bí mật và thời gian ngừng trệ lúc tám giờ

3.

chúng chia tháng mười đầy lo âu thành hai phần:

một hình ảnh và một khổ đau

4.

chúng thích u sầu

và những bàn tay tê cứng trong

cái hố đầy nước

5.

khi chúng im lặng, có một ảo ảnh

hiện ra trên chiếc ghế đối diện

như đang bốc cháy

6.

mệt phải chạm

điếc phải nghe

trì trệ

 

Bóng mát của mẹ

1.

bỗng nhiên gió thổi

qua rễ cây tiêu huyền

mắt mẹ mở to cúi xuống

tháo ra hai nút thắt, cuộc sống là tự do mà

2.

cơn mưa đang đợi

những người cha vắng bóng trở về

lũ sẻ nâu sẽ ngậm đôi mắt mẹ

và tìm nơi trú ẩn trong nhánh cây

3.

đứa trẻ lớn lên bằng thức ăn của mẹ

trái tim mẹ phơi bày

hàm răng đau nhức

lạnh ngắt trong tấm vải liệm

4.

đứa trẻ lớn lên như con rắn

nuốt cái đuôi của mình

trốn khỏi cái lồng yêu thương của mẹ

qua những giọt nước mắt của người.

Cơn mưa mùa hạ

 

Tìm một chốn quay về

Rồi thành người xa lạ

Một chiếc ô trên tàu

Nói đôi lời với chỗ ngồi

Chẳng có nơi nào để đi

Tự chở mình đi vậy

 

Bến bờ nào đang giận dỗi

đôi mắt lửa cháy

tin vào những câu chuyện cổ tích ngày xưa

 

Tìm một chốn quay về

những cuộc hành trình trở lại

chẳng hề hay biết

vẫn mãi đi tìm và tràn qua ranh giới

 

Nó vội vã thu lại những cánh tay

 

thời gian vẫn trôi

ảo ảnh đang tràn tuôn

thân xác phủ lấp ý nghĩa

nhưng nó biết rằng bị nắm bắt

là điều nguy hiểm nhất

và giữ mãi trái tim trong tay.

 

Tản bộ

 

Trời về đêm,

ngôi nhà cũ đi dạo trên gương mặt bóng tối.

bụi cỏ giấu mình điên cuồng vì mệt

nhìn xuống sức mạnh dưới con đường

 

Người nước ngoài vào thành phố cùng một cổng

 

Mái tóc nàng tạo nên từ nước biển

phải chăng bầu trời đầy sấm kia

đã quăng con thuyền trăng vào nước?

 

Trên bề mặt đục nhờn

nỗi đau không cuống một mình rụng xuống

tan vào không gian…

 

Còn đó thời gian,

để lắng nghe tất cả,

lặng lẽ dạo quanh

ý nghĩa về “một người”

mái hiên rung lắc

những ngôi đền mọc trên đỉnh đầu

 

Chiếc đồng hồ cát đã quên

khoảnh khắc tuyệt diệu của câu nói “Anh yêu em”

vừa mới bừng lên buổi sáng ấy

và những lời ngọt ngào buổi tối “còn sớm mà, đừng đi”

 

Hơi thở người đàn bà

khi người chồng trở về thành phố

đã trở nên giá lạnh:

làm tình trên một nửa mặt phẳng,

in dấu môi rỉ sét,

đau khổ trong chiếc áo len rộng ẩm ướt,

gẩy một tàn thuốc lá sáng xanh

vết nứt bình hoa giấu trong cái nhìn lẩn tránh

trân trọng hôn lên những ngón tay:

 

Những thứ thuộc về gia đình

chốn an toàn và trách nhiệm

trong ràng buộc;

đôi tay của những đam mê giấu kín

đặt trong ngăn kéo

 

Dường như gió vỡ đập vào khung cửa?

 

Có vết máu dưới hành lang này.

 

Dịch giả - nhà thơ NGUYỄN THỊ THÙY LINH chuyển ngữ từ văn bản tiếng Anh

 

 

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)