English Page

Some poems by the author Huy Can

Thursday, 21/02/2019 15:13

HUY CAN
Born on May 31th, 1919, in a poor Confucian family on the banks of Ngan Sau river, Ha Tinh Province. He is known for the anthology "Sacred Spirit", published in 1940. Nature in the anthology is often immense, lonely, nice but sad. The sadness seems causeless, metaphysical but after all, it is sadness
about life, human life, about the loneliness in the universe. The lonely poetic soul tries to find harmony and a silent lifeblood in creature and life.


A long river


Undulating waves of a long river spread unending melancholy
Going downstream, a boat plows parallel lines of moving waters,
Sadness spreads many directions as home faring boat leaves water behind;
A single piece of floating firewood gets lost in its course.


Soft breezes flow over sparse sandbanks,
Sounds of a closing afternoon market echo from a far away village.
Sun is sloping down while melancholy rising higher on sky;
Under vast sky and along this river bank, lies a solitary pier.


Rows after rows of water hyacinths float in aimless directions;
There is no ferry to cross this vast water.
There is no bridge to evoke a feeling of connection.
Only green banks quietly join amber sandy beaches.


Layers of clouds rise high like white mountains...
Small birds slope their wings: so does the wing of the afternoon.
Love of hometown undulates with rising tides
One feels homesick even without seeing sunset smokes


Arhat statues in Tay Phuong Pagoda


Arhat statues in Tay Phuong Pagoda
My heart is constantly thinking of them after visits.
This is exactly the Buddha world,
Why do their faces seem too painful?


This Arhat is like a bag of bones, with exposed legs and arms
Such skinny body seems easy to be burned.
Thoughtful silence and sufferings become embedded in Arhat’s eyes
He still stays here in such bad state.


Another statue has lifting eyes and raising eyebrows in distortion
Wrinkles on his forehead seem like constant waves
His lips bitterly curles and soul seems dying.
Veins twist around hands and blood vessel boils.


Another Arhat statue has arms and legs contracted
They makes a round shape like a new foetus
But his ears spread to the knee
He listens to many bad stories during his life


Arhat statues stays here in silence
But they hear about ups and downs all over the earth
Like from the bottoms of human life
Angry winds emerges in the dark


Each of them has special features and bears human face
They undergo great sufferings on the earth
The strange meeting comes with many struggles
The statues do not cry but they have to sweat


Some incline their heads and some look back
They turns in eight directions to make questions to the high sky
A big question but no answer
Scowl is still on their faces until now


On the way to the Buddha
They are finding way to remove perdition on the earth
Such pains will end here
Are their hearts breaking due to human sufferings?


Where is, where is master carver?
Please come back to life and give me answer
You carved such unhappy statues
Are the stories in the Buddha world?


Or souls in the windstorm?
Sharings come from many, many previous generations
They are images of parents generations with their blood
They are unhappy and get into a stew

Burdens fall on their backs
Current friends of Nguyen Du
They constantly worry and thinking of the life
They feel painful but they can not save life


Deep pains are left in their heart
They make no headway in this life
Hopes, many hopes emerges
But they become faded like the young seed without the sun


Century sunset immensely covers
The parents generations grope for an exit
That is the reason why
Both smokes and dew are left on their faces


Arhat statues in Tay Phuong pagoda!
The society becomes bright today
I see the statue faces refresh again
Sunset goes away and smog gradually disappears


Beloved forefathers in the past
Bare and painful generation becomes close!
Losses in each wood fibre
Come here and everything becomes bright on the future path.


(Translated byThanh Kha group)

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)