Sách về nhà số 4

CỘT MỐC TRONG NGƯỜI

Thứ Tư, 26/09/2018 14:19

“Tôi nghĩ, đường ranh giới quy định biên cương, vùng biển có ở trong chính mỗi con người chúng ta. Mỗi người là một cột mốc”.

Thư Phan Vinh
 
Con đường đến tiếng reo vui còn phải qua
                                                     những xác tàu đáy biển
Còn đắp trên vai những đội hình tay không rời cò súng
Ngón tay ở vị trí ấy lâu năm đã cứng
Vẫn quặp lại cả trong ngày thường
 
Con đường không số hiệu
Được định danh bằng những tên người
Có ai đó chỉ còn vài lá thư ở lại
Thay cho da thịt đã hòa tan
 
Chữ lá thư ngày trước nghiêng mềm
Chữ lá thư chưa kịp viết như tàn lửa
Bay lốm đốm sao vòm trời đêm
Đốm chữ kể người còn sau tay lái
Bình tâm nhìn những chòm sao định hướng
Ngóng đồng đội xuống nước xa dần
Đêm nay tàu sẽ cập bờ
Giây phút này tàu cập tiếng nổ
 
Đỏ bùng mắt biển
Đập rung chân trời
Lỗ thủng trên người không còn đau
Đạn không xiết thêm loạt nào được nữa
 
Hôm nay chúng ta đột nhiên nghe thấy
Mai sau vẫn sẽ nhận ra
Từ phía Phan Vinh biển động
Suy tư những người đi còn đấy
Hằn nếp nhăn muôn vòng sóng lớn
 
Thư kể vào những ai đang sống
Về đường đi bình thường trên biển
Còn phải xây bằng tàu theo tàu
Còn phải dựng bằng tay nắm tay
Từ núi lớn nối qua đồng bằng
Xuyên lòng nước nối tròn tay đảo
 
Không thể nào, không khi nào đánh số
Ở khắp nơi tình yêu biển
Những tình yêu như thư ngày thường
Vẫn viết lên bầu trời không nghỉ.

 

tr11 (5)

CỘT MỐC TRONG NGƯỜI

Tác giả: Nguyễn Quang Hưng
Nhà xuất bản Quân đội Nhân dân 2017

 
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)