Xuân ở Trường Sa
Những chiến sĩ nơi Trường Sa
dõi theo
bóng lưng những con tàu
trở về đất liền
Sóng chạm gót chân
gió vờn thân súng
cây bàng vuông
chồi lộc rất khẽ
sợ chạm
nỗi niềm người biên viễn
Bên bếp lửa quê nhà
dáng mẹ già ngồi hong mùa đông
sương lạnh
loang vào mắt mỏi
Một mùa xuân
màu áo xanh
lặng lẽ
đón tết bằng hình dung
Trên mặt sóng
anh vẽ đám mây kết hình bóng mẹ
vẽ vầng trăng lấm bụi đường xa
vẽ tiếng trẻ cười tan sóng nước
Bóng loang
thành từng cánh hoa đào
xếp thành dáng hình đất nước
và mùa xuân
về đậu trên vai người canh gác phía bình minh.
Người gác biển
Đêm phẳng
biển mở ra những khoảng lặng
đường chân trời co lại
vừa đủ cho một ca trực
Một vệt sáng lệch nhịp
con sóng bạc rơi khỏi quỹ đạo
là một tín hiệu kịp gửi về đất liền
Ngọn hải đăng chớp mắt
đếm từng sai khác của đêm
mỗi nhịp đèn
như chạm vào tim người lính gác
Ánh mắt
dõi theo từng bóng con sóng
giữ cho biển không trượt khỏi chủ quyền
Cột mốc không ở ngoài khơi
vững vàng
trong lồng ngực anh
Sáng thức dậy, biển trở lại quỹ đạo
nhịp tim người lính
tô đậm đường chân trời.
VNQD