Đốm khuya lặng lẽ
Đó là cánh cửa với những bóng cây
không còn khói bom hay nã đạn
trống trải kèm yên ắng
cơn bão xô nghiêng tiếng khóc đêm cằn
Chúng tôi là con thuyền
khoác màu xanh non buổi vào đời
phía ấy có bà cụ đã rút cạn nỗi buồn
đứa trẻ thơ ngây tựa vào dòng nước
mái tôn như số phận lật khỏi tay người
Hai nhánh đồi im bặt ngờ tượng đất nung
bùn nâu giấu kín mùa thu
chúng tôi ngụp lội
băng trên ngôi làng vừa khuất nóc
tiếng người vỡ ra trong đất
lần tìm dấu tích trái tim
như người thân ruột thịt
đôi khi quên mình quân nhân
Đứng trước hàng cúc trắng đặt ngang ngực em
làn khói ru trời nguội lạnh
có lẽ khoảnh khắc tái sinh hiện diện
những ô trống của trời bao bọc ánh sao
Hãy để chúng tôi gửi đi một giấc mơ
đến những tâm hồn trong ngần xa thẳm
tự do như cánh chim núi
sáng long lanh
tinh khiết suối làng.
Chạm biển
Nhỏ lên ta những giọt sóng
xa kia hàng bàng vuông đứng gió
bầy hải âu vừa buông lưới
ánh lên dáng dấp khải hoàn
hải đăng ngước xa khỏi biển
Đây dáng đứng uy nghi hoàng hôn
không phấn son
gương mặt trám chiều gió lộng
đâu sót cơn hờn của nắng
ta chạm mùa xuân dung dị
chạm anh nòng súng dịu dàng
Chàng lính hải quân vươn khỏi đỉnh làng
mỗi phút giây căng mình xiết dáng
trò chuyện mây trời
Trong tưởng tượng
anh hỏi đám mây về cơn bão
hỏi mặt trời những con tàu lạ
hỏi người ngồi câu bài thơ trên sóng
Người đứng đó
thở bằng ngực biển
phù hiệu nở bốn nhành trăng.
Khách qua làng
Sấm chớp dọc ngang mắt ai bừng rực
mưa mang về mơ hoa
hay ra đi cùng những vội vàng
Họ bước vào sân
ba lô đẫm nước
chắc rằng đã qua con đường đỏ đất
hiên nhà mỗi người một góc
cất giấc riêng mình
Tôi linh cảm điều gì từ núi
ngôi nhà gỗ ba gian khép gió
liếp ván dăm sần giữ bóng thời gian
mẹ khâu áo
khâu bao vết rách năm rộng tháng dài
bao người lính qua làng để lại tôi mơ
Những trái tim nồng ấm
như nồi ngô nếp toả hương
như lớp cơm cháy cuối cùng san sẻ
dãy Nâm Nung gieo mầm bền bỉ
chưa từng ngưng lại một lần
Tôi lắng nghe nhịp đập
bất giác thành quen thuộc
gọi các anh
ngọn biếc dìu thơm.
VNQD