VNQĐ giới thiệu: Thơ Nguyễn Thị Thùy Linh

Thứ Ba, 10/04/2018 00:53
alinh Sinh năm 1991
Hiện sống và làm việc tại Hải Phòng
Đã xuất bản
Búp bê song sinh tới Trái đất (truyện dịch thiếu nhi), Nxb Hội Nhà văn, 2016
Giải thưởng
Giải Nhì cuộc thi thơ Tạp chí Văn nghệ Quân đội 2015 – 2016

Qua hàng cây
 
Sợi tơ tuột khỏi lá cây
Con sâu tuột khỏi sợi tơ
Tôi tuột khỏi bóng râm vừa đứng
Và con sâu ngã xuống tóc tôi
 
Vừa thương vừa hoang mang
Tôi nhổ ra sợi tóc cùng con sâu
Đặt nó lên chiếc lá to vừa rụng
Nhựa màu vàng tuột khỏi chiếc lá
 
Thoắt chốc
Chiếc lá thành con sâu béo
Thoắt chốc
Con bướm nhập vào cuống xanh.


Dư ảnh mùa đông
 
Khi mắt khép ngủ
Tuệ nhãn tràn vào đêm
Em thấy em rất rõ
 
Con bé tóc dài áo thụng
Ngủ quên dưới váy Mẹ Quan Âm
Anh là tấm mền màu gạch non
Trùm lên em khi sương xuống
 
Vén lên những mí mắt
Em thấy nhiều em hơn
Đang sống dậy trong những sinh thể mới
Nở hoa, trổ lá, mọc tóc, thay da, nói nhiều tiếng lạ
Bên bức tượng thạch cao phần phật gió
Và những con mắt rụng đầy như lá cây
 
Đêm cuối cùng của mùa đông
Cành liễu mềm nảy lộc trên ngón tay Đức Mẹ
Rồi sao trời, nến sáng
Cùng hiện lên trong giọt nước thủy tiên
Từ đáy bình rớt xuống
Trái tim im lìm hanh nứt của em.

la mua dong
 

Bông hoa tơ nhện
 
*
Quay mãi trong mưa phùn con nhện trắng kiệt sức
Ngước nhìn tơ mưa ôi đóa hoa sớm đầu tiên
Hạt nước bám trên bông hoa tơ hay tơ nằm trong bông hoa 
hạt nước?
Nở thay an ủi những lượt hoa vừa rữa
Trong ngoài thân thể sưng tấy của chúng ta
Một đầm sen mục đen hơn bóng tối
Con cá đen bần thần rụng vảy sáng mắt nhìn lên
Xin chào đẹp đẽ!
 
**
Giăng giăng trên cỏ ướt
Nhiều hoa tơ sáng lóa
Hiện ra mật mã
Không có con đường cho những bước chân thô thiển
Nhện hóa kiếp còn phun tơ vào không gian
Những tơ tay run rẩy nhấc ra cơn gió mạnh
Xin đừng xé rách tôi
Máu của tôi là tinh hoa buổi sớm
Con chim xanh vô tình mổ tôi đau đớn
 
 ***
Chúng ta vẫn sống cùng rác bụi và những đóa hoa ôi thiu
buồn bã
Ta chưa biết hổ thẹn và quên đi niềm kiêu mạn
Về những chiếc lá héo già
Này bạn ta, một sớm tháng Chạp duyên lành
Bài thánh ca cháy trong đất xốp
Những hạt mầm chưa tay chân
Giấc mơ dài còn dắt trong khóe mắt
Ta cùng nhìn thấy bông hoa tơ trong suốt
Đang nở thay những muộn phiền tan chảy trong ta
Tơ mưa kim thời gian trong veo không chạy
Bạn im lặng nặn lên những giọt mưa trắng xóa
Từ lòng tay xòe mở run run.
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)

Người tình của "Con gái Thủy thần"

Người tình của "Con gái Thủy thần"

"Con gái Thủy thần", truyện ngắn hiện thực lãng mạn huyền ảo của Nguyễn Huy Thiệp. Con gái thủy thần là Gianna Đoàn Thị Phượng, con của giao long, của Phật, của Chúa. Đứa con huyền thoại. Người tình kỳ diệu của nhà văn.