English Page

Piano solo concert celebrates 250th birthday of composer Beethoven

Saturday, 26/12/2020 18:09

A piano solo concert entitled “The Memorial” is scheduled to take place at the French Cultural Institute in Trang Tien Street, Hanoi, on December 28 to celebrate the 250th birthday anniversary of great composer Beethoven.

Pianist Nguyen Duc Anh.

The programme will be held by Maestoso, a group of talented artisats who are living and working abroad.

The concert will feature the participation of Nguyen Duc Anh – the first Vietnamese pianist to be awarded the Blüthner Artist title.

He will perform two classical piano sonatas, Op. 111 and Op. 57, representing the last two composing periods of Beethoven.

On the occasion, pianist Nguyen Duc Anh will launch his first CD, titled “The Memorial”, marking a new milestone in his professional music career.

Nguyen Duc Anh has received various prizes at international piano contests as well as the Prime Minister’s certificate of merit. In 2015, he received the “Deutschland Stipendium” scholarship by the German State.

The artists of Maestoso have always aspired to contribute their knowledge to the development of Vietnamese music in general and of classical music in the country in particular.

Source: NDO

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)