VNQĐ giới thiệu: Thơ Đặng Thiên Sơn

Chủ Nhật, 12/11/2017 00:58
vnqdgt
 
page39 image1DTSon 25785
ĐẶNG THIÊN SƠN
Sinh năm 1984 tại Tân Thành, Yên Thành, Nghệ An.
Hiện làm việc tại Nhà sách Đông Tây, Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội.
 
Tác phẩm đã xuất bản:
- Blog thời sinh viên (Thơ) - Nxb Thanh niên, 2009
- Đường về xa lắm (Tản văn) - Nxb Văn học, 2014
- Ngồi chơi với phố (Tản văn) - Nxb Hội Nhà văn, 2016
- Bé làm quen với thế giới xung quanh bằng thơ (Thơ thiếu nhi) - Nxb Khoa học xã hội, 2017
- Trong hố cầu thang (Thơ), Nxb Hội Nhà văn, 2017.

Ngộ
 
Có những người ta yêu không dám cưới
Như những bông hoa khuya khoắt lặng thầm
Trong bóng tối mới ngời lên sắc đẹp
Dưới ánh mặt trời chưa chắc đã tỏa hương
 
Có những con đường ta đi đâu có tới
Như những cơn say chưa nói kịp câu nào
Bạn đã bỏ ta về nơi chín suối
Câu chuyện suốt đời riêng một ta thôi
 
Có những lần ta vui ta nói dối
Như những tân hôn hương phấn ngạt ngào
Sau mấy cuộc bão dông rồi mới thấy
Lời nói thật thà ngấm vị chua cay
 
Có những lần ta quên ta mấy tháng
Như những oan hồn quên xác cứ đi hoang
Sau mấy đợt vấp đau rồi mới nhớ
Này là mặt trời, là gió, là trăng.

HOA
 

Phía đối diện tôi không có người ngồi
 
Những người quen thân đã bỏ tôi đi hết
Buổi chiều mục rữa những giấc mơ
Những cây kim ngân trong chậu bon sai chật hẹp
Khóc ròng những dòng nước xanh
 
Bất hạnh nhất trên đời là không còn ai chơi với nữa
Không còn ai nữa để chơi
Phía đối diện tôi không có người ngồi
Trà cũng nguội và rượu nồng cũng nhạt
 
Em cũng vậy
Cũng vô tình bạc bẽo
Lời nói chót môi vờ vĩnh một thời
Chiếc ghế cũ em không ngồi đó nữa
Tôi tập tành bập bẹ tiếng ê… a…
 
Có một ngày tôi đã trôi rất xa
Phía đối diện tôi không còn gì nữa.
 
f


Trong hố cầu thang 1
 
Đang đuối giữa tòa nhà
Lạnh toát
Hố cầu thang sao hun hút thế này
 
Cánh cửa không mở ra
Cánh cửa đã đóng rồi
Chuông báo khẩn cấp không hoạt động
Telephone không hoạt động
Không có ai đi cùng tôi trong chuyến cabin định mệnh
 
Cái khoang bé nhỏ này
Ta còn thở được mấy giờ
Còn mấy giờ để sống
Còn kịp làm gì không
 
Mấy mươi năm trôi qua ngoài kia vô nghĩa
 
Không có rượu ở đây
Không có em ở đây
Không có hoa đẹp chốn này
Ta làm sao thăng hoa mà quên đi cái chết
 
Ôi phút giây cận kề cái chết
Chỉ có thơ trong miệng mình
Chỉ có thơ trong miệng mình dưới đáy hố cầu thang hun hút
Hun hút
Bay lên.

 
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)

Người tình của "Con gái Thủy thần"

Người tình của "Con gái Thủy thần"

"Con gái Thủy thần", truyện ngắn hiện thực lãng mạn huyền ảo của Nguyễn Huy Thiệp. Con gái thủy thần là Gianna Đoàn Thị Phượng, con của giao long, của Phật, của Chúa. Đứa con huyền thoại. Người tình kỳ diệu của nhà văn.