Sách về nhà số 4

GIÓ VÙNG BIÊN

Thứ Hai, 01/07/2019 10:47

"Màn đêm đặc quánh trùm lên ngôi nhà hai tầng đứng lẻ loi dọc con phố vắng ở ngoại ô. Thượng úy biên phòng Sinh ngồi một mình trước chiếc bàn con. Trong phòng chỉ le lói ánh sáng một chiếc đèn ngủ. Trước mặt Sinh là một cốc cà phê đã nguội từ lâu. Sinh cầm lọ đường, định mở nắp, rồi bỗng đẩy xa chiếc lọ ra tận góc bàn. Anh nâng cốc cà phê không đường lên, nhâm nhi một ngụm. Đắng chát. Chẳng khác gì ngậm từng ngụm nỗi lòng tức tưởi đang đánh thức nỗi niềm xót xa nặng nề duyên cớ. Cái tuổi ba mươi dạt dào năng lượng bỗng hụt hẫng trước cú va đập đầu tiên của cuộc đời. Trong thoáng chốc, Sinh cảm thấy lòng chao đảo như con thuyền mất phương hướng giữa biển cả sóng cồn. Anh mân mê trong vô thức tờ quyết định kỷ luật cảnh cáo, trong ánh sáng mù mờ vẫn hằn lên con dấu đỏ.
Giữa đêm khuya, trong căn phòng vắng, nỗi buồn đè nặng trong tim, hiển hiện trong ánh nhìn vô hồn, bỗng trỗi dậy khi Sinh ngồi đối diện với chính mình. Những ngày tháng gần đây, hi vọng sắp được thăng quân hàm đại úy, có vị lãnh đạo đã hé lộ việc sắp sửa bố trí anh lên giữ chức đội phó khiến Sinh không khỏi bồi hồi. Hi vọng ấy giờ đây tan vỡ vụn..."

Gió vùng biên - Tiểu thuyết
Tác giả: 
Lương Sĩ Cầm
Nhà xuất bản Quân đội nhân dân, 2019

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)