Sự kiện  Văn nghệ

Những giấc mơ hoang tưởng

Thứ Hai, 25/11/2019 10:27

Vào lúc 17h ngày Chủ nhật 24/11/2019, Cuci Art Studio đã khai mạc triển lãm mĩ thuật “Những giấc mơ hoang tưởng” của nghệ sĩ Nguyễn Hồng Phương.

Khai mạc Triển lãm diễn ra tại tầng 2, 25 Hàng Bún, Ba Đình, Hà Nội

Triển lãm trưng bày 20 tác phẩm trên giấy và 1 tác phẩm sắp đặt, là nỗ lực của Nguyễn Hồng Phương trong việc sắp xếp lại những mảnh ghép kí ức của mình.

Là một nghệ sĩ thử nghiệm, Nguyễn Hồng Phương đã cho ra đời các tác phẩm với rất nhiều phương tiện/chất liệu/cách thức khác nhau như: ghép đồ vật cũ (sắp đặt), sơn mài, sơn dầu, in độc bản (hội hoạ)... Trong loạt tác phẩm mới này, chất liệu giấy được anh sử dụng như toan, và đây có lẽ là nền tranh mỏng manh nhất của anh từ trước tới nay. Sự mỏng manh của giấy lại có thể dung chứa được nhiều kí ức nhất.

Tác phẩm Giấc mơ

Triển lãm “Những giấc mơ hoang tưởng” được cấu trúc thành bốn giai đoạn của những giấc mơ.

Giai đoạn đầu là “Bản tin” - một sắp đặt dẫn người xem đến với các thành phố, thị trấn và làng quê Việt Nam. “Bản tin” được đặt tại các khu trung tâm của dân cư, là phương tiện hữu hiệu cho việc tuyên truyền thông tin đại chúng. Nguyễn Hồng Phương cho mọi người thấy những gì đã xảy ra ở lưng chừng: Tại sao những vần thơ cháy bỏng trở thành sáo rỗng khi chúng đứng cạnh các bảng quảng cáo trên khắp Hà Nội và trên các vùng khác của đất nước?

Tác phẩm Bản tin

Giai đoạn hai là “Sự cắt ghép” - một bắt chước/mô phỏng màu sắc của tranh cổ động. Nguyễn Hồng Phương thiết tạo lại những tranh cổ động gốc với những thông điệp chuẩn/chính xác. Anh lấy những hình ảnh quen thuộc của tranh cổ động làm nền cho các bức tranh, để lộ ra những mâu thuẫn đằng sau sự chính xác của các khẩu hiệu. Hình ảnh những cảnh sát chống lại công chúa Disney; cửa sổ của các tòa nhà chọc trời được cắt ra từ một tạp chí quảng cáo và có hình dạng như những con dao găm rơi xuống đất; dòng sông bùn và dấu in tay của một đứa trẻ, khuôn mặt của Ai Wei Wei trong Nghệ sĩ có đôi tai thỏ tương phản với Khổng Tử trong Chân dung Khổng Tử.

Tác phẩm Nghệ sĩ có đôi tai thỏ
Tác phẩm Chân dung Khổng Tử

Giai đoạn thứ ba là “Nỗi nhớ và mất mát” - một tìm về và nhắc nhở về dân tộc thiểu số, về thời kì tiền cổ động. Những người phụ nữ H’mông trong tác phẩm Một góc bản thẳmChợ chiều đã ám ảnh Phương. Những dự án phát triển bất cập có xu hướng làm cho dân tộc thiểu số bị lãng quên, nhưng những đồng bào vẫn ở lại với chúng ta dưới hình thức lương tâm và ám ảnh.

Tác phẩm Một góc bản thẳm
Tác phẩm Chợ chiều

Giai đoạn thứ tư là “Những giấc mơ tình ái” - một tìm về/đến tự do, tự do phi ranh giới. Người xem không thể minh định hình ảnh mèo hay hổ khi thưởng lãm tác phẩm Đen và trắng. Thực tại là sự đồng nhất của những mặt đối lập. Thế giới không có hình ảnh cố định, chỉ là những mảnh vụn của khả thể.

Tác phẩm Đen và trắng (trái)

Nguyễn Hồng Phương là một nghệ sĩ đa phương tiện có năng lượng sáng tạo dồi dào, ham muốn thể nghiệm và không ngần ngại phá vỡ các ranh giới. Bên cạnh các dự án cá nhân, Nguyễn Hồng Phương cũng tích cực tham gia nhiều sự kiện nghệ thuật trong và ngoài nước.

Triển lãm “Những giấc mơ hoang tưởng” của Nguyễn Hồng Phương sẽ khép lại vào ngày 15/12/2019 tại Cuci Art Studio (tầng 2, 25 Hàng Bún, Ba Đình, Hà Nội).

VIỆT PHƯƠNG

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)