VNQĐ giới thiệu: Thơ Bùi Kim Anh

Thứ Tư, 30/05/2012 15:02
Bùi Kim Anh
Sinh năm 1948
Quê quán: Thái Bình
Hiện ở Hà Nội

Tác phẩm đã xuất bản
Viết cho mình (1995); Cỏ dại khờ (1996); Lối mưa (1999); Bán không cho gió (2005); Lời buồn trên đá (2007), Bắc lên ngọn gió mà cân (2011)

Giải thưởng:
Giải thưởng thơ báo Văn nghệ năm 1990 và 1995; Giải thưởng báo Người Hà Nội 1994; Giải thưởng Ủy ban toàn quốc liên hiệp các hội VHNTVN năm 1995 cho tập Viết cho mình; giải thưởng cuộc thi thơ lục bát báo Giáo dục và thời đại năm 1999




Bia vẫn trắng

Ai biết mộ anh ở đâu
Đường mòn xưa đã từ lâu vắng người

Núi không nói được thành lời
Rừng không giữ được dấu nơi anh nằm

Tuần nhang mẹ thắp đêm rằm
Nỗi đau lằn vết tháng năm đợi chờ
Trong lòng đất nắm xương khô
Trong lòng mẹ một nấm mồ còn xanh
Khẳng khiu cây bởi gẫy cành
Ở đâu ai biết mộ anh bây giờ

Trống không một khoảng bàn thờ
Nghĩa trang phần mộ chơ vơ không người
Bia vẫn trắng cỏ vẫn tươi
Mẹ còng lưng suốt một đời nỗi đau

Ai biết mộ anh ở đâu?


Ảnh: HTO

Tháng năm rơi

Xa vậy ư ta một mình tìm nơi biển lặng
bãi có dài đâu chỉ phủ yên cát trắng

ta một mình tìm trong con sóng
và mặt trời từ phía tạnh mây

Côn Đảo trong xanh nắng dọi
bao nhiêu sóng nối về ký ức
bao nhiêu sóng lênh đênh vọng lên tiếng gọi
ở lòng nước sâu đá dội
sóng hãi hùng quên đếm tháng năm rơi

Đá lăn xuống và người lăn xuống
hai mố cầu chất nặng xác thời gian
biển hồn nhiên vỗ nhịp
đảo hồn nhiên ngút ngát xanh trời

Những con số tưởng chi ly
những con số chỉ là ước đoán
những con số để người sau nhớ lại
linh thiêng hồn an ủi
linh thiêng hồn thoát kiếp trần ai

Mịn màng thế và trong trẻo thế
nước và cát và trời mây Côn Đảo
dấu máu xương mướt mát bóng bên đường
nghĩa trang Hàng Dương những bia mộ
không hiện lên danh tính
nghĩa trang Hàng Keo im lìm cỏ
phảng phất về tướp táp gọi gió sương

Sóng hãi hùng quên đếm tháng năm rơi
lẩm nhẩm tháng năm cây và cỏ biết làm sao đếm
chỉ một nén hương thắp giữa trời khói tỏa
một lời thơ vái cõi lặng vô hình
lời cầu xin chắp lại những cầu xin…

Ảnh: HTO

Bắc lên ngọn gió mà cân

Sớm mồng một mua hoa hồng
Không gai thời cắm chục bông cũng tàn


Ngang qua nắng biết chói chang
Giẫm hố sâu biết gian nan ngậm cười

Ta theo ngọn gió rong chơi
Mặc cho kẻ ghét nói lời chát chua

Chuồn chuồn đậu lúc giời mưa
Nắng hong khô cả giấc trưa thân gày

Ta đi giữa phố ban ngày
Che câu thơ giữa lòng tay mặc tình

Lẽ đời xa cõi tâm linh
Dở hay cũng kiếp phù sinh ngắn dài

Buông câu lục bát cho ai
Bước chân đễnh đoãng là sai mất vần

Bắc lên ngọn gió mà cân
Chữ oán thì bổng chữ ân thì chìm

Cả tin cho một đức tin
Thả câu thơ để đi tìm tứ thơ

Dữ lành cũng một cơn mơ
Dành cho ai biết phải chờ ban mai

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
‘Mấy đứa nhỏ diễn sao giống tụi mình ngày đó quá trời’

‘Mấy đứa nhỏ diễn sao giống tụi mình ngày đó quá trời’

Tại Củ Chi có một suất chiếu đặc biệt của bộ phim “Địa đạo- Mặt trời trong bóng tối” được gọi là suất chiếu tri ân.

Nhân vật học viên trong truyện ngắn Mưa ở Bình Dương

Nhân vật học viên trong truyện ngắn Mưa ở Bình Dương

Trong truyện ngắn này, có một nhân vật học viên trong cương vị chủ tịch phường đang theo học lớp tại chức mà nhân vật “tôi” làm thầy giáo đứng lớp... (VĂN GIÁ)

Bóng thầm mà rực rỡ trên mỗi trang văn

Bóng thầm mà rực rỡ trên mỗi trang văn

Sau những giờ lên lớp về lí thuyết, các ông chia nhau mỗi người kèm mấy học viên sáng tác... (CHÂU LA VIỆT) 

Anh Tựu trong "Vượt lũ"

Anh Tựu trong "Vượt lũ"

Anh Tựu của chúng tôi, ngoài đời là Thầy thuốc Ưu tú, tiến sĩ, dược sĩ chuyên khoa II Trần Tựu... (KIỀU BÍCH HẬU)