Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ Ba, 04/02/2020 14:06

NGUYỄN NHẬT NAM
Người đàn bà chạy dọc triền sông

Kính tặng hương hồn chị Xuyến –
người đàn bà điên ở xóm Thất ngày xưa


Người đàn bà chạy dọc triền sông
hớt hải bới tìm mặt trời trong buổi chiều dần khuất
bên những cơn mưa tháng bảy
nhòa nhòa mặt nước Luông giang

Người đàn bà chạy dọc triền sông
ôm khúc củi mục vào lòng
ầu ơ khúc hát:
bảy với ba tính ra… mười một
thương anh đứt ruột nên cũng không màng
sao đành quên nghĩa tào khang
bỏ em ở lại giữa đàng, anh ơi!

Rồi chị nhoẻn miệng cười
rồi chị ôm mặt khóc
rồi chị hát ầu ơ
ru những con thuyền đi ngang về dọc
xa đâu là bến là bờ

Người đàn bà chạy dọc triền sông
hớt hải tìm mặt trời trong buổi chiều dần khuất
chị như thân dừa ngã vào con nước
ngày mưa tháng bảy chập chờn.

TRẦN QUỐC TOÀN
Giấc mơ cố thổ


Khói nhỏ mắt quê hương
chiều lùa trâu từ rặng phi lao phía tây
đầm lầy đen
gió thổi về mùi biển mặn
lặng lẽ bóng mây trôi
tôi buộc tuổi thơ trên cánh diều
mùa hè chim ủ mùi trứng nở
hoa sầu đông lục lọi trong xóm chỗ đất ẩm để gieo mầm
bài hát ru trở giấc cơn nồm hạ
phục sinh trí nhớ những đêm trăng dài đến tận đỉnh mù u

Giọng con dế tìm dòng sông bị chôn vùi trên cánh đồng
nhặt cọng cỏ khô hong trên tổ chim dồng dộc
mới biết mùa hạ đã thắp giấc mơ của mình trong đóm lửa rạ rơm

Bầy lá quá khứ trong gió vẫn mơ về giọt mưa khuya
con cuốc lạc bầy kêu khản giọng
đèn dầu soi đêm bạc tóc
linh hồn vạn vật thắp sao trời
bùng vỡ ánh sáng trên hình hài khắc khổ thành quách
những rêu phong cuối cùng bị vùi lấp trong hơi thở văn minh

Đêm, mẹ ngồi ngẫm ngợi về ruộng lúa
tiếng chuột kêu như vạn mảnh vá trên chiếc áo cánh đồng
loài dơi treo ngược mình như lời của sương khuya giăng kín xóm rừng
trong vô thức con trâu nằm nhai ý nghĩ tiền kiếp
mùa đã đơm trái từ giọt mồ hôi
lòng người đã kịp nhớ về nơi cố thổ
những cành bưởi đâm chồi
tôi ngồi dưới những rặng cây
thấy trăm năm vừa vụt qua chốn này.

NGUYỄN TRƯỜNG PHONG
Vắng

Một thứ trà đắng ngắt
Mà ta uống mỗi ngày
Đó là câu chuyện của những đời du mục
Và người dang dở giấc mơ say

Có dốc đèo ngồi hát
Chuyến mỏi chân dừng cuối buổi chiều
Từng cuộc đời đã vươn mình trên gió
Với bóng dài bước những bước phiêu xiêu

Một thứ trà đắng ngắt
Mà ta uống mỗi ngày
Hôm qua đường núi dừng chân lại
Ngỡ mình vừa xoải cánh bay

Trên vạn lý mù sa giăng mỏi
Kẻ cô đơn vốn thích những đỉnh sầu
Và có thể thêm vào đời một chút
Khát gọi tên mình dưới mỗi vực sâu

Một thứ trà đắng ngắt
Để dư một chung cho bạn vắng quay về!

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)