Chùm thơ của tác giả Diệu Thoa

Thứ Hai, 10/08/2020 00:54

Tìm mộ cha

Chẳng còn nước mắt để lau
Chẳng còn đêm để thức đau nữa rồi
Đã từng sông cạn bể vơi
Niềm riêng còn mãi đất trời dở dang

Xa xôi cha nhớ xóm làng
Bao năm mòn mỏi họ hàng đợi trông
Con từng ao ước viển vông
Một lần ấm áp trong vòng tay cha

Gió trời càng ngóng càng xa
Bom cày đạn xé mà ra thế này
Hàng bia lạnh ngắt chiều nay
Cha ơi có dưới đất này không cha?

Rưng rưng tiếng cỏ tiếng hoa
Tỉ tê ngày tháng bên cha nghẹn ngào
Òa lên mắt gió xôn xao
Cha về nhận giọt máu đào đi cha!

Chập chờn bao giấc mơ qua
Mà con có được gặp cha bao giờ
Chênh vênh tiếng mẹ ầu ơ
Thiếu cha nào biết tuổi thơ là gì

Mẹ giờ mỗi một già đi
Như cây trước gió rầm rì lại đau
Tóc người mây khói xuống mau
Mắt khô mà giọt xót đau mãi đầy

Bụi không vướng mắt mà cay
Lệ thiêng tự dưới đất này trào ra
Sông Hồng bấy giọt phù sa
Máu xương nhào trộn mà ra hình hài

Sương mù rụng buốt đôi vai
Cõng thêm thương nhớ ngày mai trở về!

Trong ta chỉ có một em và chiều

Em mang chiều ấy đi và
Cơn mưa còn lạnh buốt ta đến giờ
Ta cầm nguyên vẹn giấc mơ
Giấc mơ chập chững trắng bờ hoa lau

Thôi đừng chạm giấc mơ đau
Cời lên vết xước trong nhau làm gì
Em từ buổi gió xoay đi
Hồn ta cứ thế rầm rì mưa ngâu

Em giờ xa tận đẩu đâu
Hoa xoan lã chã vườn sau mỏi mòn
Xa em từ buổi trăng non
Bao nhiêu mọc, lặn chưa tròn đến ta

Nhớ thương từ đấy mà ra
Bao ban mai nữa hồn ta vẫn chiều
Trong chiều có lá bùa yêu
Chẳng xa mà cứ mĩ miều như trăng

Con đường ta mãi sương giăng
Em ơi chọn nẻo đất bằng mà đi
Đất trời nào cũng thiên di
Bàn tay chẳng đủ ôm ghì cuộc chơi

Nhặt lên từ những rụng rơi
Mà nghe gió thốc phía bời bời ta!

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)

Người tình của "Con gái Thủy thần"

Người tình của "Con gái Thủy thần"

"Con gái Thủy thần", truyện ngắn hiện thực lãng mạn huyền ảo của Nguyễn Huy Thiệp. Con gái thủy thần là Gianna Đoàn Thị Phượng, con của giao long, của Phật, của Chúa. Đứa con huyền thoại. Người tình kỳ diệu của nhà văn.