Thơ Hoàng Đình Bường và Nguyễn Thị Liên Tâm

Thứ Sáu, 24/07/2020 00:32

HOÀNG ĐÌNH BƯỜNG
Thăm lại hang Tám Cô (1)


Ngày ta qua Trường Sơn
Động Thiên Đường đang ngủ
Phong Nha ầm ầm bom tọa độ
Hang Tám Cô vang vọng những câu hò
Giọng con gái miền quê sông Mã
Thanh thanh như nhịp mưa xa

Ai bảo: ăn rau má, phá đường tàu?
Các cô ăn rau tàu bay, xẻ Trường Sơn, bạt núi
Để con đường ta qua xanh màu huyền thoại
Rầm rập rừng người
Cuốc xẻng lấp bom rơi
Tiếng cười đè lên bom nổ chậm
Để ta qua những ngày Khăm Muộn
Nghe rừng khuya gọi gió
Điệu hò đôi lứa cháy bờ môi

Tuổi hai mươi đi giữa đất trời
Áo đẫm mồ hôi, hồn sôi máu lửa…
Ngay cả khi nằm lại
Vẫn cùng đồng đội mình ra trận
Vẫn Đò ngược, Đò xuôi (2) lên thác xuống ghềnh
Vẫn câu hát mở đường
Vẫn nhịp một, nhịp đôi tiến về phía trước
Vẫn những lời hẹn ước
Giục lòng theo bước người đi

Trở về nẻo xưa nghe gió thầm thì
Chuối tám nải, hoa tám bông đỏ rực
Nghe Phong Nha, Thiên Đường thầm nhắc
Nơi các cô nằm là đẹp nhất
Nơi ngọn đèn không bao giờ tắt
Nơi tình yêu và niềm tin luôn biết cách nhân lên
Trong mỗi con người.

-------
1. Di tích lịch sử trong kháng chiến chống Mĩ, thuộc xã Tân Trạch,
huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình.
2. Làn điệu hò sông Mã.

NGUYỄN THỊ LIÊN TÂM
Nơi bình yên chim hót


Chiều ngưng nắng
vòm cây cao
mang sắc xanh pha màu nước biển
bầy chim sẻ bay về hót vang

Nâng niu từng sợi cỏ bình an
người ngồi đấy
đón tiếng chim rơi
vào hai bàn tay mảnh
tiếng chim hoà lời Kinh Thánh
giáo đường xóm đạo vọng lời thiêng

Chiều bình yên
biển cả bình yên
người ngồi đấy
giữa đất trời lộng gió
tiếng chim sẻ ríu ran
rơi vào xanh xanh dặm cỏ

Xanh mượt chiều
Xanh mượt biển
Xanh tôi.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)