Chùm thơ của tác giả Đỗ Thượng Thế

Thứ Hai, 29/06/2020 10:34
ĐỖ THƯỢNG THẾ
Khu vườn đồng dao
 
Thường khi bầy chào mào
ngậm hạt ổi thơm lừng giấc mơ tôi
bay về khu vườn đồng dao
 
Ở đó mở ra cánh cửa ban mai
khóm hoa cúc chuồn rỡ nắng
buổi đầu con dế gáy thơ
cánh bướm lên phấn mịn màng
chỉ tôi và em biết
 
Lừng lững ngọn cây mùa hạ
thì thầm những vì sao tắm khuya
đóm đèn hiu hiu ô cửa
gọi câm tràn lan vắng
tàn canh con chữ thâm quầng
 
Ấm trà rót những mai thu
ngập ngừng và chậm
lão nông đối ẩm bóng cây mít già
bình nguyên trong mắt người xa lắm
 
Và ở đó
bà tôi cắt rốn dòng sông
dòng sông lênh láng chân trời
chỉ còn tiếng cuốc bờ mưa
bến cát đầu đông nhợt lạnh
bóng bà tôi ngõ vắng
lẫm chẫm… lẫm chẫm sương chiều

Viết ở bến Hến


Đây con nước ròng
đây con nước lớn
con nước phơi lớp lớp mây ngời
con nước hoài con nước

Dạt về đâu
tuổi rong non bao niềm biêng biếc
ngực sóng xao đôi bờ
thơ mải đắm

Dạt về đâu, về đâu
rạc bóng cỏ lau
tiếng mỏ vịt xao xác bãi cồn
cánh hoàng hôn vỗ chập chờn sương khói

Con đò nhỏ ghép muôn vần u ơ
người sang sông một đời mưa ú ớ
một đời mưa tươi ròng

Điệu say nào buông cào đáy đêm
đêm đốt trắng bời bời trang giấy vắng
thời gian ngậm vào nhau
tự khi nào
nỗi đau câm miệng hến.

Những con cúi


Những con cúi mở lời
môi đêm bật cháy

Côn trùng tắt lịm gió im hơi
lá ngưng sương nín thở
chỉ dòng sông và ngọn triều sau nhà
trào lên ngực

Những con cúi rực lời
hương phù sa mang mang
bập bùng tuổi đôi mươi rơm rạ

Điệu khói nồng nàn
niềm khát dâng cao… dâng cao
bốn mùa bảng lảng

Bốn mùa bện vào nhau
những con cúi hừng hực nhớ mong cách trở
nỗi lửa tro hai phía chân trời.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)

Người tình của "Con gái Thủy thần"

Người tình của "Con gái Thủy thần"

"Con gái Thủy thần", truyện ngắn hiện thực lãng mạn huyền ảo của Nguyễn Huy Thiệp. Con gái thủy thần là Gianna Đoàn Thị Phượng, con của giao long, của Phật, của Chúa. Đứa con huyền thoại. Người tình kỳ diệu của nhà văn.