Thơ  Sáng tác

Chùm thơ của tác giả Phùng Thị Hương Ly

Thứ Tư, 28/11/2018 14:21

Bầy trâu gặm nắng chiều/ In bóng những thân hình kềnh càng/ Góc núi bốn mùa vang tiếng mõ khua/ Hôm nay trâu lạc rừng xa/ Đôi chân người hóa gió/ Tiếng gọi trâu len lỏi qua tầng tầng phiến lá

Chăn trâu
 
Bầy trâu gặm nắng chiều
In bóng những thân hình kềnh càng
Góc núi bốn mùa vang tiếng mõ khua
         
Hôm nay trâu lạc rừng xa
Đôi chân người hóa gió
Tiếng gọi trâu len lỏi qua tầng tầng phiến lá
 
Trên lớp lá hoai mục
Con vắt uốn mình múa điệu rừng xanh
Hoa chuối đỏ như thắp từng đốm lửa
Người đi chân cứng đá mềm
 
Cây trám cổ thụ quả rụng sau lưng
Nhưng bóng đêm đang sầm sập tới
Đeo nải bên hông mồ hôi ướt đẫm
Trâu ơi trâu lạc chốn nào?
 
Những chú trâu mê mải gặm măng tươi
Hối lỗi ngước nhìn về phía chủ
Trên lối mòn đi về bản nhỏ
Người vừa đi vừa đếm sao rơi.


9a


Người về mùa cốm
 
Anh về quê em
Mùa này giã cốm
Cái lạnh đầu đông
Không làm tê buốt cánh đồng
 
Bàn tay em mảnh dẻ
Gặt lúa về đầy sân
Bếp lửa hồng nhen lên
Mình cùng đồ lúa nếp
 
Anh yêu em người con gái núi
Yêu mặt trời đu lên từ ngọn cây
Tiếng hát của người xưa dạy
Mẹ hát trong đêm trăng đầy
 
Anh giã cốm như con trai bản Tày
Tay không biết mỏi
Anh ơi!
Hạt cốm nào dẻo thơm
Sẽ quyện vào lòng anh mãi.

 
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)