Thơ của Bùi Việt Phương

Chủ Nhật, 22/03/2026 17:14

Dốc bộ đội

Những tảng đá kề cận nhau trật tự
Nâng bước chân em bé ngược lên đồi
Người xa quê lâu khi về vẫn kể
Con dốc này in dấu tuổi thơ tôi

Một lần bà từng kể bên bếp lửa
Đơn vị về đây tự năm nảo, năm nào
Các chú mở đường, đào thông hào, khám bệnh
Tuổi hai mươi lấp lánh những ngôi sao

Ngày đó dốc cao, bùn lầy trơn trượt
Những đôi vai vác đá xếp bậc lên
Khó đến mấy mà đến tay bộ đội
Cũng gọn gàng ngăn nắp, ấm êm…

Người lính đi rồi dốc còn đứng đó
Đón chân người lên mường thấp, bản cao
Trăm hòn đá phăng phắc không mòn vẹt
Với trăm năm một mệnh lệnh tự hào.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Từ những đường dây lừa đảo xuyên biên giới, từ những căn phòng trọ ám mùi dây thừng và điện thoại bị tắt nguồn…, tôi muốn bạn đọc bước vào thế giới lạnh lẽo và dữ dội của thời đại dữ liệu,... (DƯƠNG BÌNH NGUYÊN)

Khi tác giả là nguyên mẫu

Khi tác giả là nguyên mẫu

Trong thời gian này tôi cùng trung đội ở trên chốt rất gần địch. Trận địa tôi chỉ cách khu nhà hòa hợp chừng 1 cây số... (NGUYỄN TRỌNG LUÂN)

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Tôi từng hình dung viết văn là công việc của sự hư cấu, một hành trình phác dựng thế giới từ trí tưởng tượng, nơi nhà văn tự do tạo hình mọi thứ theo ý mình... (TRẦN THỊ TÚ NGỌC)

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Là người đi dọc biên giới phía Bắc, tôi có thế mạnh khi hình dung, mở ra không gian của giai đoạn lịch sử đó... (PHẠM VÂN ANH)