Mùi khói bếp
Mùi khói bếp từ một tháng năm xa xưa
vẫn bốc lên trong ánh mắt của ông
nhớ mùi hương bếp lửa
Tôi vẫn nhớ cái ống thổi
từ câu chuyện những đêm mưa buồn lách tách
lặng lẽ một ánh đèn dầu xa thẳm
soi những vết chân chim
trong kí ức già nua của chiến trường cũ
Tôi thấy những cơn mê
dày đặc hơn trong vết thương của ông
vẫn âm ỉ cháy trong tiếng lửa reo
hàng đêm
bay lên cùng những linh hồn đồng đội.
Con cất thời gian vào chiếc hộp
Dâng tặng mẹ - người luôn ở đó, âm thầm mà vĩ đại
Con cất thời gian vào chiếc hộp
giữ gìn những năm tháng của mẹ
giữ những lời ru bộn bề
Thời gian ơi
đừng chạy dài thêm nữa
mắt mẹ đã mỏi rồi
và mái tóc lặng lẽ buồn thương
Mẹ vẫn ngóng đứa con dại khờ trở về
nơi hiên nhà
những khóm hoa bắt đầu buồn bã
Con đã chạy theo thời gian miết mải
theo những chiếc kim đồng hồ tham lam
giờ muốn níu giữ tháng năm trong chiếc hộp
giữ cho mắt mẹ bớt buồn.
VNQD