Thơ của Trương Thiếu Huyền

Thứ Bảy, 24/05/2025 08:37

Hoa súng như thầm mách

Trăng cùng đêm thao thức
Cho sớm mai lên đường
Cửa nhà bên vẫn ngỏ
Có người còn soi gương

Sương vừa mới tan khói
Thân trai đã dặm trường
Năm tháng theo mây trắng
Gió ngày về tìm hương

Vần xoay cùng nhật nguyệt
Súng tím ao làng ta
Em bây giờ thiếu phụ
Anh chậm một mùa hoa

Ngồi câu nơi khuất nẻo
Chưa được con cá nào
Hoa súng như thầm mách
Đêm nay trời đầy sao.

Trước biển

Chúng mình dựng ngôi nhà tr­ước biển
Bão thời gian thử thách keo sơn
Sau mỗi lần mất còn bờ bãi
Từng lâu đài bằng cát vẫn xây lên

Hết chiến tranh anh trở về với biển
Những vì sao bên cửa sổ hồi sinh
Bình minh tặng phút giây lặng lẽ
Sóng vỗ về dấu nạng th­ương binh

Em dạy học hè đi bán mía
Gốc phi lao chẳng đủ mát em ngồi
Anh bán báo thưa dần câu chuyện cổ
Gió trở mình vọng âm điệu xa xôi

Biển thức dậy các ngôi nhà mở cửa
Có con thuyền vượt biển đêm qua
Anh chống nạng chiều chiều nghe sóng kể
Số phận bao con tàu mơ cập bến phồn hoa.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Từ những đường dây lừa đảo xuyên biên giới, từ những căn phòng trọ ám mùi dây thừng và điện thoại bị tắt nguồn…, tôi muốn bạn đọc bước vào thế giới lạnh lẽo và dữ dội của thời đại dữ liệu,... (DƯƠNG BÌNH NGUYÊN)

Khi tác giả là nguyên mẫu

Khi tác giả là nguyên mẫu

Trong thời gian này tôi cùng trung đội ở trên chốt rất gần địch. Trận địa tôi chỉ cách khu nhà hòa hợp chừng 1 cây số... (NGUYỄN TRỌNG LUÂN)

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Tôi từng hình dung viết văn là công việc của sự hư cấu, một hành trình phác dựng thế giới từ trí tưởng tượng, nơi nhà văn tự do tạo hình mọi thứ theo ý mình... (TRẦN THỊ TÚ NGỌC)

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Là người đi dọc biên giới phía Bắc, tôi có thế mạnh khi hình dung, mở ra không gian của giai đoạn lịch sử đó... (PHẠM VÂN ANH)