Hokkaido một hòn đảo phương Bắc của Nhật Bản vào mùa đông hiện ra vừa khắc nghiệt vừa dịu dàng. Giữa biển tuyết mênh mông và cái lạnh tê buốt, con người xuất hiện nhỏ bé qua những dấu chân in trên nền trắng, trở về những ngôi nhà gỗ thắp đèn vàng ấm áp. Ngoài dòng sông phủ băng, đàn sếu đỏ lặng lẽ kiếm ăn, kiên nhẫn bước từng nhịp giữa sương mù và ánh bình minh. Trong sự tĩnh lặng ấy, Hokkaido mùa đông không chỉ là bức tranh thiên nhiên hùng vĩ, mà còn là câu chuyện về sự chung sống bền bỉ giữa con người và muôn loài, nơi vẻ đẹp nảy sinh từ chính những điều giản dị và bền gan nhất.
Giữa mùa đông Hokkaido, khi tuyết phủ kín lối đi và hơi thở hóa sương, con người, những ngôi nhà gỗ và đàn sếu cùng hiện diện trong một nhịp sống chậm. Hãy bước vào thế giới trắng ấy, nơi sự tĩnh lặng mở ra những câu chuyện bền bỉ và dịu dàng.
Tuyết trải dài đến tận chân trời, nơi mọi âm thanh dường như tan chảy vào tĩnh lặng.
Ánh trăng muộn treo lơ lửng, rắc bạc lên cánh rừng ngủ đông.
Những dấu chân người in trên tuyết, mong manh mà kiên định giữa mùa lạnh.
Khi ánh sáng nhạt dần trên dòng sông băng và đàn sếu tiếp tục lặng lẽ kiếm ăn, Hokkaido vẫn ở đó, lạnh giá nhưng không vô hồn. Giữa tuyết trắng mênh mông, sự sống âm thầm tiếp diễn, để lại dư âm ấm áp trong lòng người xem.Tổ chức trang: VŨ THÀNH DUY
Thực hiện: DIỄM CAO
VNQD