Thơ của Trần Minh Thành

Chủ Nhật, 11/05/2025 17:12

Chiều Chăm Pa

Mượn chút hình hài cát trắng
Dựng lại đền xưa giữa trời gió lộng
Ngàn năm tựa bóng thời gia,
Nằm thiếp trong kí ức huy hoàng

Đây những tháp cao sừng sững
Những vòm cửa uốn cong
Những gạch ngói thăng trầm
Chiều tắt nắng vẫn hằn nguyên dấu lửa

Sông Thu Bồn một ngày kể ta nghe đôi câu chuyện cũ
Sóng miên man hời ru
Bờ cỏ dại gió lay theo điệu múa
Khói sương dệt nên những vũ nữ mơ hồ

Khi vàng son qua thời rực rỡ
Người dựng tháp đã rời xa
Người thắp đuốc đã rời xa
Chỉ còn đó Chăm Pa
Thao thức trong tâm hồn người Việt

Chiều hóa vào ánh mắt
Lửa thiêng thắp lại phai tàn
Xin mượn chút hình hài cát trắng
Dựng ngôi đền ai trót lãng quên.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Từ những đường dây lừa đảo xuyên biên giới, từ những căn phòng trọ ám mùi dây thừng và điện thoại bị tắt nguồn…, tôi muốn bạn đọc bước vào thế giới lạnh lẽo và dữ dội của thời đại dữ liệu,... (DƯƠNG BÌNH NGUYÊN)

Khi tác giả là nguyên mẫu

Khi tác giả là nguyên mẫu

Trong thời gian này tôi cùng trung đội ở trên chốt rất gần địch. Trận địa tôi chỉ cách khu nhà hòa hợp chừng 1 cây số... (NGUYỄN TRỌNG LUÂN)

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Tôi từng hình dung viết văn là công việc của sự hư cấu, một hành trình phác dựng thế giới từ trí tưởng tượng, nơi nhà văn tự do tạo hình mọi thứ theo ý mình... (TRẦN THỊ TÚ NGỌC)

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Là người đi dọc biên giới phía Bắc, tôi có thế mạnh khi hình dung, mở ra không gian của giai đoạn lịch sử đó... (PHẠM VÂN ANH)