English Page

Poetry by Dinh Thi Nhu Thuy

Thursday, 03/10/2019 15:03

Dawn thoughts

The dawn belongs to me

the ruffled sparrow on the edge of the wet moss wall

i look at the sun

understand the joys of the living day

Corpses of epiphyllum last night just bloomed

i understand what I wish for the night

the grass is going green

warm to the best of ever is a chamomile

the confusion of the noose

always fascinated me

I want to be innocent in every eye

i wish my all emotions are always young

the clarity of dawn rushed on me

fingers of mist are sharp pain.

Only the bike carrying flowers back late

We go with the sleeping flowers

emotions are also sleeping peacefully

fingers on fingers whispering

about a vast hill

We listen silently

path of the fingers

lead us

into the end of the mystery

When everything is banned

there are still roads

lead us to

dreams

The whispering fingers awakened

imbue us all tender

The flowers fill our backs

quietly stretching the body

soft in sleep

the scents are hidden in curled up wings

hidden colors in leaves

We walk as if drifting

the moon sprinkled Immense light on the endless hills

Do not leave each other

please

don't leave each other

fingers without fingers

Fingers

pain in each blood vessel.

Translated from Vietnamese by HIEN NGOC

Edited by LE HOA

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)