English Page

Some poems of Vi Thuy Linh

Wednesday, 26/06/2019 16:08

Universe in hand

Reaching the mysterious territory

Quietly reveals surprise
The room crowded my shadow each evening
The room full of your figure with memory
The room white lilies breathing

Wednesday, 4th of April

Vivaldi from Venice comes
Bringing 44 violinists
To play music for Vili’s birthday

Fingers welcoming the veins on the nape of your neck, sweat along your back
Her waist, the hour glass slowly pours
Today - day and night for 32 hours
Her body is a Violin waiting...
Do not call the sun slowly rises

Afternoon of March 8th is gloomy, not sunny cold
Arc of my arm wrapped around your neck
Eyes blazing with wild storms
The wild flow finds the deep bottom gentle gathering

Out on the street
On every side parlor beauty from youth to old aunts, colorful

                                                   mannequin crowd city
Or were all mannequins on life’s stage of torn velvet

Revealing a blurry background of guilty junctions

The evocation of her purity
Turning off the busy violet vision
Lighting gradually each
corpuscle by 37 degrees magnets
Milk cloud sucking the line
Renounce negligence
Wave beaking the flavor love

Alternating departure - arrival ...

Why do the gods not soon bring you here?
Yesterday it was our 32 years
The resin wells amber color
Rain repenting
drops

minus

signs


Floating in the air a baritone voice sings a romance in Italian
Star forest attaches sunflowers all over our bodies

Calling each others' names dissolving material blood

The Thuy Linh flower blooms midst the field of Quynh
No one will know this secret
The sole key to open his and her Universe
Held by the supernatural hand
Or has it
all fitted into the body of April

Unconscicous
Carnation of all the world is flapping its wings to be butterflies!


Before my Birthday, 9.3.2012
V.T.L

1. A. Vivaldi (1678-1741), born in Venice, was a priest, and was named "the red monk playing violin." The creativity and purity in his works shook Europe the 18th century, with many classic concertos.
2. Baritone - mid range male voice

Open lots of windows

 The glass wall of your room
 Covered with white blind panels
 The giant wingless window frames
 We fly every blue

Da Nang, Mercure hotel

Wall towards the river - is the glass

14th floor, hugging her on floating clouds

Smooth warm skin lit prosperous spirit, full of eyes

Create movie scenes with symbols

 Supernatural spirit realm

Winter sea awaiting my return

Peacefully listening to the wandering waves

Wave bathing a night of white milk

Waves making invisible marks on the sand

Waves spreading fingerprints

 

And injury in wild motion

About close couple are honestly existential

You open to door for the wind to come hissing in

The world in exposure

Day with the most 2s in the second decade of the 21st century

Shaking waves eager memories

Reflective silvery city

Each house should have lots of windows

 

A speech for you

Aquatic plants flow deep tears

Happy song and loving figure

Open all the blinds blinds

Old road flocking young chlorophyll

Beside You

April tree full of window panes

 

02th/22/2012

V.T.L

 

 

 

 

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)