Sách về nhà số 4

CHẠM CỐC VỚI DÒNG SÔNG

Thứ Tư, 27/03/2019 14:48

Cữ này lòng người rộn rã đón xuân. Những thửa ruộng tím tái nằm khô khốc. Những con sông nhọc nhằn nằm buồn thiu chờ ngày gặp xuân, để mưa xuân tưới lên sức sống. Sông sẽ lại phập phồng chở nước, phù sa và sự màu mỡ cho đời, cho ruộng đồng. Tôi về chạm cốc tất niên với sông khi cuộc sống quá nhiều gấp gáp, kể cả những lời chúc tụng cũng ám mùi vội vàng. Với sông, chúng ta thấy mình bé lại và bình yên.
Gió rét. Sông quê lặng lẽ nhìn ngắm dòng người đi chợ. Những phiên chợ cuối năm luôn nhộn nhịp và rực rỡ sắc màu. Chẳng hiểu sao tôi như có duyên nợ với dòng sông quê. Người thì bảo tên là dòng sông Bái, người nói sông Duyên, vì bến sông phía đối diện chợ Bái nước khá sâu và rộng, là nơi nam nữ xưa thường hát giao duyên dưới những đêm trăng. Bao lứa đôi nên vợ nên chồng. Bao câu chuyện kỳ ảo và nên thơ đã được dệt bằng những ý nghĩ rất mực yêu đời. Bây giờ những đêm hát giao duyên không còn, nhưng nam nữ vẫn xuống cầu gạch nghiêng rửa chân, vẫn là nơi hò hẹn của những cặp đôi đang kỳ tìm hiểu. Và bao mùa trăng vẫn hắt sáng. Câu hát giao duyên trở thành một miền ký ức tuyệt diệu với mỗi người con yêu quê...

CHẠM CỐC VỚI DÒNG SÔNG
Tác giả: Nguyễn Văn Học
Nhà xuất bản Quân đội nhân dân, 2019

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)