Sách về nhà số 4

LÍNH SINH VIÊN

Thứ Tư, 27/03/2019 14:33

Trong tập truyện ký này, tôi kể về những người lính sinh viên của Trung đoàn 271 anh hùng miền Đông Nam Bộ, trong đó có tôi, từ khi còn là cậu bé theo học trường làng, chăm chỉ chăn trâu, cắt cỏ, lớn lên trở thành sinh viên của một trường đại học danh tiếng: Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội (nay là Trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn - Đại học Quốc gia Hà Nội). Rồi cũng như mọi thanh niên bình thường vào thời kỳ ấy, anh em chúng tôi chấp hành lệnh Tổng động viên lên đường nhập ngũ và hành quân bộ vượt Trường Sơn vào Nam chiến đấu. Kết thúc cuộc chiến tranh giải phóng, tôi may mắn lành lặn trở về, học tiếp đại học, lấy vợ, sinh con... và được làm việc ở Bảo tàng Hồ Chí Minh cho đến khi nghỉ hưu.

LÍNH SINH VIÊN
Tác giả: Chu Đức Tính
Nhà xuất bản Quân đội nhân dân

 

 

 

 

 

 

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)