Chùm thơ của tác giả Trần Nhuận Minh

Thứ Hai, 10/02/2020 09:23

TRẦN NHUẬN MINH
Cảm ơn cỏ


Ngọn cỏ nhỏ nhoi, hoa nở vàng lấm tấm
Đã đến chót Mũi Cà Mau không biết bao giờ
Muôn dặm Biển Đông, sóng búa chồm quằn quại
Đập điên khùng vào rễ mảnh như tơ

Rễ bật, thân trôi, nhánh tướp và hoa rụng
Hoa dạt quanh mùn lá, nảy mầm xanh
Mầm nhỏ xíu vật vờ, huơ chân tìm điểm tựa
Sống hết đời vẫn không hết mong manh

Cây đước chết rồi cây mắm chết
Ôm phù sa từng giọt thắm hồng cầu
Cỏ chợt mọc và chìm trong nước mặn
Thoi thóp ngoi giữa sóng giật nát nhàu

Có cỏ là có đất
Đất ngọt dần giữa biển mặn mênh mông
Và ngọn cỏ âm thầm mang số phận
Những người từng mở cõi, giữ non sông

Bền bỉ sống để mở ra sự sống
Ngọn cỏ bị lãng quên, bơ vơ cuối chân trời
Đất đang sinh, lấn từng vòng biển rộng
Cũng bắt đầu từ ngọn cỏ này thôi

Ngọn cỏ long đong, dầu dãi, nhỏ nhoi
Điềm tĩnh đối đầu với muối và bão
Để sau cỏ, bát ngát một bán đảo
Như lưỡi cày khổng lồ xuyên qua đại dương

Đến mỏm đất cuối cùng của mọi quê hương
Tôi thành kính cúi thấp đầu trước cỏ
Cỏ vẫn bao dung, dịu dàng và bé nhỏ
Và vô danh trong muôn cõi vu vơ...

Thôi đừng trách mùa thu


Thôi đừng trách mùa thu nhiều mây trắng
Sân trường hẹp lại, biển lùi xa…
Cây phượng gù quên nắng mưa dầu dãi
Nở như thời thơ ấu
những chùm hoa

Thôi đừng nghe tiếng ve kêu cháy ruột
Để người lính bình yên nằm dưới cánh rừng già
Phút chạm lửa, chợt nhớ tà áo mỏng
Bay qua cổng trường như một ánh sương sa

Thôi đừng nhớ gió heo may xao xác
Thổi nao lòng trong sách giáo khoa xưa
Thầy cô ơi, xin người đừng già vội
Nụ cười hiền, mái tóc chớm màu mưa

Thôi đừng xa mái trường như bóng mẹ
Lặng lẽ thương ta, dạy ta lớn thành người
Chao ôi nhớ, tấm bảng xanh bát ngát
Mở đường bay cho những tuổi đôi mươi…

Còn bao nhiêu thời gian


Còn bao nhiêu thời gian cho thức mây kia
bay về đến tận cuối trời
Cho dòng sông này, tìm thấy bạn bè, lưu lạc nghìn năm,
giữa các tầng nước cồn cào biển sóng
Còn bao nhiêu thời gian cho câu thơ tôi
nhảy múa và hát vang
Trong giọt mồ hôi thiêng liêng, tụng ca người lao động


Còn bao nhiêu thời gian để tôi yêu đất nước
đã nuôi dạy tôi trong đói rét, đạn bom
Và tôi nhận ra, trên cõi đời này
chẳng có cái gì cao hơn sự thật
Còn bao nhiêu thời gian để tôi nhớ em,
ngay cả khi em ngồi dửng dưng trước mặt
Ôi cái ánh trăng chảy đầm đìa trên mái tóc
có thể uống ngon lành


Còn bao nhiêu thời gian để cơ thể tôi tan thành đất đai
Và tâm hồn tôi bay lên, bâng khuâng làn gió thổi
Còn bao nhiêu thời gian để tảng đá triệu năm
lầm lì tăm tối
Bỗng bật nảy thành cây xanh,
khi nghe vang
một giọt mưa xuân.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)