Thơ của Ngô Thanh Vân

Thứ Ba, 27/02/2024 16:47

Bàn tay con

Những tháng ngày bình an
trở dậy trên chiếc giường quen thuộc
mùi tóc con quện mồ hôi mặn
hơi thở nhẹ nhàng
tay con nắm không rời tay mẹ

Những buổi sáng cuối tuần lăn lóc
biếng lười lo toan thường nhật
như con cá chẳng buồn quẫy đuôi
thả mình buông lơi làn nước

Trong cánh cửa im lìm
sự cô độc bủa vây
thấy mình lẻ loi đến lạ
cây cầu ấy
con đường ấy
nào đâu phẳng lặng
mò mẫm những bước độc hành

Những tháng ngày bất an gõ cửa
quẩn quanh chỉ bốn bức tường
ngoài kia phong ba bão tố
còn đường nào dành riêng em

Năm tháng này rất lạ
hoài nghi cả cuộc đời
bàn tay con là thật
neo giữa đời tinh khôi…

Trên những tầng mây

Trên những tầng mây
chập chờn giấc mơ Ô Thước
tháng bảy trôi như có phép màu
lỡ một lần hạnh ngộ

Đôi khi
khát những dòng sông phù sa ngầu đỏ
em mê mải đồng bằng
bỏ quên hoa vàng phố thị
lối thu lá rụng tứ bề

Người cũng đừng trách mùa gió chướng
gió cũng có những ngày khó ở
như em

Đêm qua đoá quỳnh mãn khai
giữa trùng trùng sương giăng giăng đèn trầm mặc
phố vào đêm rất đỗi dịu dàng
nên hôm này trên những tầng mây xám
nỗi nhớ nở từng chùm muôn muốt
lên thăm thẳm ngực em

Nếu tháng bảy gãy một nhịp cầu
em tự bắc cho mình dải yếm
lối về ngập sắc cầu vồng
sau cơn mưa...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Tôi nhớ cho đến đầu năm lớp 9, một đêm Dưỡng đạp xe qua nhà tôi cho lại bộ sách rất mới. Dưỡng bảo nghỉ học. Chỉ vậy thôi rồi Dưỡng đi... (TỐNG PHƯỚC BẢO)

Cây thốt nốt quỳ trên núi Tưk-cot

Cây thốt nốt quỳ trên núi Tưk-cot

Tôi được nhiều lần sang Campuchia cùng các đội chuyên trách tìm kiếm, cất bốc, hồi hương hài cốt liệt sĩ quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam hi sinh qua các thời kì chiến tranh... (HỒ KIÊN GIANG)

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Khi viết cuốn Những tia nắng đầu tiên tôi đã hóa thân vào các em nhỏ học sinh lớp 6 của năm học 1969 - 1970 ở Hà Nội... (LÊ PHƯƠNG LIÊN)

Bà Minh của tôi

Bà Minh của tôi

Sống ở Hà Nội, trở thành một công dân có hộ khẩu đến nay đã hơn hai thập kỉ, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác mình thuộc về Hà Nội... (ĐỖ BÍCH THÚY)