Thơ của Vương Trọng

Thứ Năm, 16/02/2023 17:00

Bàn tay mùa chàm

Em ngồi khâu
Bàn tay lẫn vào màu vải
Em ngồi bên bếp sưởi
Bàn tay xoè như bóng bàn tay
Em đi
Hai con chim xanh bay
Bên phải và bên trái…

Anh trêu em:
“Trót vì tay đã nhúng chàm…” (1)
Em bảo:
Người bản mình không dại
Tay con gái không biết xanh trước vải
Gieo hạt, hạt chột mầm
Trồng cây, cây không trái
Vào rừng không biết nhặt hương hồi
Chợ phiên ngày bảy, ngày hai
Câu sli ướm tình con trai không hát với.

Bàn tay xanh bối rối
Che hờ nụ cười
Màu áo, màu tay xanh đậm sắc trời
Chiếc răng duyên như vì sao rơi…

Anh trở về sau xa cách nhiều năm
Mắt nhìn, miệng chưa kịp hỏi
Mà bàn tay em đã nói:
Bản làng ta đang giữa mùa chàm!

———
1. “Trót vì tay đã nhúng chàm
Dại rồi còn biết khôn làm sao đây”
(Truyện Kiều - Nguyễn Du)

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Khi viết cuốn Những tia nắng đầu tiên tôi đã hóa thân vào các em nhỏ học sinh lớp 6 của năm học 1969 - 1970 ở Hà Nội... (LÊ PHƯƠNG LIÊN)

Bà Minh của tôi

Bà Minh của tôi

Sống ở Hà Nội, trở thành một công dân có hộ khẩu đến nay đã hơn hai thập kỉ, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác mình thuộc về Hà Nội... (ĐỖ BÍCH THÚY)

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Có nhân vật chỉ là dáng dấp của nguyên mẫu, có nhân vật là nguyên mẫu đã sống và chiến đấu cùng tôi, suốt những năm tháng ở rừng... (VŨ NGỌC THƯ)

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Mở cuốn “Nhật kí chiến trường” trong đó có những trang ghi chép về H, có cả địa chỉ gia đình H, tôi đã tìm đến địa chỉ ấy... (LÊ HOÀI NAM)