Cửa sổ văn nghệ

Trình chiếu chùm phim tài liệu độc lập

Thứ Tư, 17/06/2020 10:12

Tối 20/6, tại Ơ Kìa Hà Nội (360 Đê La Thành, Hà Nội), chương trình chiếu năm phim tài liệu ngắn từ các khóa học làm phim được tổ chức tại Hà Nội trong hơn thập kỷ qua diễn ra với tên gọi Ngày Hôm Qua Đâu Rồi*.

Tranh vẽ trong bộ tác phẩm của nghệ sĩ Lê Hữu Bảo Phúc

Khởi hành với suy nghĩ về sự “già”, chuỗi tác phẩm khám phá những đối thoại liên thế hệ quanh các ý niệm: cũ và mới, quá khứ và hiện tại, trẻ và già. Nhiều suy ngẫm cũng như truy vấn về thời gian, ký ức và di sản được mở ra từ điện ảnh – một phương tiện giao tiếp đối với các nhà làm phim trẻ.

Chương trình do các học viên khóa Giám tuyển Phim của Trung tâm TPD khởi xướng và tổ chức, thuộc khuôn khổ Như Trăng Trong Đêm, chuỗi sự kiện xoay quanh điện ảnh Việt Nam quá khứ, hiện tại và tương lai.

Các bộ phim trình chiếu gồm: Dành tặng ông Điều, Nguyễn Hiền Anh, 2015; Bà bạn, Phạm Mai Phương, 2010; Trong phường Thành Công có làng Thành Công, Phan Thị Vàng Anh, 2004; Hồ sơ 1953, Nguyễn Thủy Tiên, 2013; Sao Bình không lấy chồng, Phạm Minh Hà, 2015.

Chương trình do Ơ Kìa Hà Nội, Hanoi Doclab, Ateliers Varan Việt Nam phối hợp tổ chức và sự tài trợ của British Council Vietnam – Hội đồng Anh tại Việt Nam.

P.V
*tên một bài thơ của thi sĩ Bế Kiến Quốc

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)