Chùm thơ của tác giả Ngô Gia Thiên An

Thứ Sáu, 08/01/2021 08:23

Khoảnh khắc thủy tinh

Anh nhìn em, một lần nữa
và một lần nữa
em đang chưng cất những cảm xúc của mình
anh tự hỏi trong đó có những gì
nhưng dường như anh mường tượng được, điều đó
trong mắt em
chúng khiến mắt em trong suốt
như những viên thủy tinh chúng ta tìm thấy dưới lòng sông hôm qua

Lúc đó, em đã rất vui
nhưng giờ đây em đang nhìn anh
với đôi mắt trong suốt
và dù anh cảm thấy tình yêu trong em
anh bất chợt sợ hãi
vì em đã biến khoảnh khắc này
thành thủy tinh.

Đồng cảm

Ánh nhìn của một con người cô đơn và đau đớn
cũng hướng xa, gần
thấy được những màu sắc tuyệt mĩ làm nên thế giới này
cũng nắm bắt được ánh sáng
vẽ nên màu xanh, vàng, hồng, đỏ, và cả màu sữa pha trong nhợt nhạt của bầu trời
cũng biết nóng và chói chang
cũng biết buốt giá
cũng biết ánh lên sự lặng im

Ánh nhìn của một con người cô đơn và đau đớn
cũng vẫn tỉ mỉ và cần mẫn như thế
cũng biết cuồng nhiệt như thế
nhưng chỉ trong nước mắt
mới dễ bắt gặp
những ánh nhìn cô độc và đớn đau khác.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)