Chùm thơ của tác giả Tạ Bá Hương

Thứ Hai, 14/12/2020 06:38

Đôi mắt

Trên núi xanh
Có đôi mắt biếc kiềm miền xía (1)
Đợi tôi lưng chiều bản Dao

Con dốc thì cao
Không cao bằng dốc trái tim người đẹp
Người đẹp nói nửa câu đã thích
Người đẹp chưa nhìn đã thương

Sau bài ca mùa nương
Mẹ cho em khuôn mặt hồng đôi mắt biếc
Bố cho em miệng cười dịu mát trăng suông
Rừng cho em cái hình cái dáng

Đã bao ngày bao tháng
Anh uống nước suối và ăn quả sung
Nước suối sâu không làm ướt tình
Quả sung chát không làm lòng trai mềm yếu
Hướng về con dốc trái tim em
Nhiều hoa rừng không làm anh đi lạc

Con dốc thì cao
Con dốc dẫn vào trái tim người đẹp
Anh vẫn đi mải miết mà không thấy mệt
Bởi có mắt em thắp lửa dẫn đường.

-------
1. Con gái người Dao (tiếng dân tộc Dao).

Người đàn bà bên ô cửa

Không già, không trẻ
chị lặng lẽ ngồi bên ô cửa sổ
lặng lẽ khâu lại nỗi niềm đêm
bên cuộn chỉ nhiều màu sắc
cuộn chỉ có từ thời xa lơ xa lắc
ngày chị chưa đi làm dâu

Cuộn chỉ có nhiều màu
màu đỏ rộn ràng trong đêm hát đối
màu xanh thăm thẳm rừng già
màu chàm của mùa nương con gái
màu tím đợi chờ người con trai về lại

Bên ô cửa sổ
ánh trăng khuya như bạc trắng rắc trên đầu
đôi tay trần huơ lên theo nhịp chỉ
chị khâu gì trong đêm nay?

Đêm vẽ đêm những mảng màu huyễn hoặc
con dế buồn bên thảm cỏ đẫm sương
người trai bản xa bỏ quên nửa câu hát
“dẫu sông có lũ vẫn không trôi tình”
câu hát đau nửa vầng trăng khuyết
câu hát trôi đi
chín bậc núi
chín bậc rừng
khi cổ tay chị đeo vòng bạc

Đêm ở gần mà đêm như xa lắc
cuộn chỉ kia có nhiều màu
nhưng màu nào nối chị về lại mùa yêu con gái?

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)