Thơ của tác giả Trịnh Công Lộc và Trần Danh Tu

Chủ Nhật, 29/11/2020 06:08

TRỊNH CÔNG LỘC
Nghĩ từ những ngày bão dịch


Chưa bao giờ
Cuộc chiến mở ra rất nhiều khác biệt
Giặc tràn đến mà không thấy mặt
Chiến tuyến
Không hầm hào
Không tiếng nổ đạn bom

Chưa bao giờ
Những khoảng trống vô hình
Lại nhiều đến thế
Phố thưa bóng người
Hội hè vắng lặng
Dịch bệnh làm ta ghê rợn, rùng mình

Chiến tuyến
Từng chiếc khẩu trang
Từng bánh xà phòng
Mỗi lọ nước rửa tay
Giãn cách và cách li
Là thành vũ khí
Những binh đoàn áo trắng tiền phương

Nếu,
Cuộc chiến dài hơn
Tất cả, muốn trở nên có nghĩa
Cần bỏ qua mọi cách ngăn
Nghèo khó hay giàu sang
Yêu thương hay thù ghét
Không ai có thể một mình

Nếu cuộc chiến dài hơn
Bạn không chỉ góp sức, góp công
Mà đôi khi
Ở nhà thôi
Cũng có thể làm nên chiến thắng

Và tôi thấy những gì từ cuộc chiến
Trong sự khác biệt này
Bầu trời sẽ trong hơn
Hơi thở nhẹ nhàng hơn
Người với người
Trong mọi lẽ giản đơn
Tự xóa đi khoảng cách cho mình.

TRẦN DANH TU
Cơm trên lá


Con đừng buồn cơm trên lá của cha
Heo hút gió. Bát, mâm chưa về kịp
Khi cả nước thức thâu đêm chống dịch
Ngủ trên sương, cơm trên lá là thường

Mồ hôi cha bết bụi đất biên cương
Bạt ngàn rét, quờ que rừng làm đũa
Cơm trên lá, cha ăn ngon từng bữa
Vui nào hơn khi Tổ quốc bình yên

Mai lớn lên con tìm đến đường biên
Gặp tay cha trên lá rừng mùa dịch
Gặp tiếng cười đồng đội cha khúc khích
Tan ra hong sương ướt chỗ cha nằm!

Cơm đường biên cha ăn chẳng cần mâm
Yêu quân phục núi rừng trao màu lá
Và quân hiệu trên mũ cha rất lạ
Cứ rạng ngời trên lá
Lúc cha ăn.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)