Chùm thơ của tác giả Trần Thị Huyền Trang

Thứ Hai, 16/11/2020 06:03

Sông Hậu

Chiều qua vén mưa tìm đôi mắt Sài Gòn
Chiều nay quàng vai sông Hậu
Người phương Nam vừa bẻ lái vừa ca vọng cổ
Li rượu nghiêng sóng sánh trời chiều

Sông có dài như câu hát kia không?
Chưa kịp hỏi lục bình hoa đã tím

Thôi không nói
Xem như mình mắc cạn
Giữa tiếng cười bè bạn vọng lên mây...

Xe bus

Mỗi lần lên xe bus
Mỗi giật mình

Chỗ đôi sinh viên hôm trước
Hôm nay người khác thế ngồi

Thường khi cụ bà hành khất
Lưng còng nón lá
Đâu rồi

Xe bus chở bao nhiêu gió
Gió còn được mấy lời yêu

Xe bus chở bao nhiêu kiếp
Kiếp nào dừng trạm tiếp theo

Nhích qua cửa sổ
Thế gian thủy triều...

Trước chân trời

Chiếc tã đầu tiên bọc ta là nỗi buồn
Nhành dương liễu vô tư
Đu gió ngày này sang ngày khác

Vị u sầu là gì
Mà chạm môi ngan ngát
Một dại tê đầu lưỡi mênh mông

Lạ kì sợi chỉ buồn
Luồn mãi vào tim tận nơi sâu nhất
Nơi những mạch máu lim dim nghe nước về nguồn
Trong tiếng mưa rơi

Là riêng ta, riêng một ta thôi
Hoa đừng tím như là chia sẻ nữa
Không phải lúc, dù chỉ là hơi thở
Hãy để ta tĩnh lặng trước chân trời.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)