Chùm thơ của tác giả Tú Anh

Thứ Tư, 28/10/2020 16:21
Những sớm mai
 
Có những sớm mai vừa lên đã kịp buồn như tiếng vó ngựa hút vào đêm
li biệt
Ai đó đi qua kí ức
Gọi tên nhau trong bụi thoảng mùi lá khô
 
Tia nắng mộng du về phía lưng chừng mùa
Nơi con chuồn kim trút hơi mà vẫn hát
Đất xôn xao nảy hạt
Nụ cười lạ trổ hoa lên mắt quen
 
Chiếc bóng mộng du về phía ngọn đèn
Lần toả hơi ấm vào gió cuồng trước giờ lịm tắt
Dư ảnh ánh sáng nhòa nhạt vẫn xô trĩu bóng người xa xôi trên vách
Vầng trăng cúi mặt khóc bình minh
 
Có những buổi sáng được định hình chỉ bằng một tiếng chim
Trăng trối dưới vòm cây trước mùa di trú
Ta trong cơn mê ngủ
Vẫn để rơi một giọt nước mắt vào thăm thẳm đường bay
 
Có những sớm mai như sớm mai này
Ngồi gỡ sợi tóc hai màu để tang trên lược biếc
Thương mùa trôi biền biệt
Ta từng xanh trong giấc phù xanh.
 
 
Với Pù Luông
 
Trên những bậc thang của nắng
Ai phơi mùa vàng bông gió màu chiêm
Thung ngọt lịm lời cồng ngày hẹn hội
Đỏng đảnh mây khoác áo mỏng cài nghiêng
 
Pù Luông nhé, tôi về mùa đơm tuổi
Mạ đương thì mơn trớn gót trần xanh
Tóc vấn khăn thơm mùi hương bùa ngải
Bùn lấm lem nụ trăng rối chân quanh
 
Những mái sàn thì thầm lời bếp lửa
Những giọng chiêng tha thiết vọng ngàn xa
Khung cửi dệt níu duyên người muôn nẻo
Tiếng khặp đêm thở rộn ngực trăng ngà
 
Pù Luông nhé, hẹn mùa ngày trở lại
Say cùng nhau giao khúc sơn khê
Ta lại ngủ trên bậc thang của nắng
Phơi mùa xanh trong thung gió gọi thề.
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)