Chùm thơ của tác giả Hồng Thanh Quang

Thứ Năm, 08/10/2020 09:29

Giờ ngoái lại ta thấy thêm gì nhỉ

Giờ ngoái lại ta thấy gì thêm nhỉ
Những chênh vênh và bề bộn trong đời
Ta đã sống như gió hoang rừng lạ
Bao loài cây thay đổi nhịp tan rời

Rất hồn nhiên và vô chừng ngạo nghễ
Ta tự làm thêm khó dễ đời ta
Giờ ngoái lại ta hiểu mình quá dại
Nhưng không hề chối bỏ những thời qua

Ta đã hát thật tình như bão tố
Em thuở nào đắng lệ để mà yêu
Rồi mãi mãi không bao giờ ra khỏi
Những vương mê vĩnh viễn chẳng thay chiều

Giờ ngoái lại ta không còn cuồng nộ
Như những ngày giai điệu phá lời ca
Bởi tất cả những gì em ghềnh thác
Khi một mình chèo chống những mùa xa

Và cứ thế ta sẽ còn đi tiếp
Kẻ lữ hành chân đất giẫm đường gai
Em không biết, cũng không cần phải biết
Ta trong đời đã sống để vì ai...

Và ngày hạ hoá dịu dàng vô cớ

Và ngày hạ hoá dịu dàng vô cớ
Nắng hân hoan những vòm lá xanh vờn
Tôi chẳng rõ ai còn yêu tôi nữa
Đi đầu trần cứ thấy gió rờn non

Những dãy phố rêu phong không cũ kĩ
Những con đường uốn lượn vẫn nghiêm trang
Nghe kí ức xoay bánh xe đồng vọng
Nhớ hôm nào hồi hộp ngóng tin sang

Thì ra thế, một đời là quá ngắn
Vô tận dài có lúc một giờ mong
Ta bạc tóc nhưng lòng tha thướt gọi
Những câu thơ em xoá buổi theo chồng

May còn lại vẫn sông Hồng cuộn chảy
Vẫn bãi bồi phơ phất mía vươn thân
Và ngày hạ hoá dịu dàng vô cớ
Cỏ lay phay như thể lại ai cần.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)