Chùm thơ của tác giả Lê Hào

Chủ Nhật, 20/09/2020 00:06

Cù lao Mái Nhà

Theo con dốc tháng năm
gặp một dáng thuyền cong An Hải
gặp nhịp sóng vỗ niềm thân ái
đưa em về Cù lao Mái Nhà

Nhà xây từ chồng chồng cột nâu cột đỏ
nhà vươn ra vươn ra
ngọn mái xanh xanh cỏ non tươi hồn xa xăm

Làng ngủ say gối đầu mùa cá nhảy
sau làn nước trong veo là long lanh số phận
nhum hàu nghiêng ngả tựa vào ghềnh

Nhà nhìn ra ngoài biển đăm đăm
mắt đèn pha đêm đêm chiếu rọi canh giữ
dòng ánh sáng nối nhà với khơi xa
dòng ánh sáng nối nhà với thiên thu vạn cổ
dòng ánh sáng nối mặt người trong những mặt người

Cù lao Mái Nhà
là nhà anh nhà em
có một con đường cát trắng phau phau để mà đi
và biển là sân nhà mình!

Di ảnh

Đường lên non đi ngang nhà chị
niềm cô đơn rơi rụng
lợn gà eo óc, sim tím buồn buồn

Còn đây di ảnh người chồng
còn đây huân chương, lưu bút
không chiến công nào là kỉ vật
không vệt thuốc súng nào lưu giữ
kí ức hiện ra, chớp bể mưa nguồn
cửa lay như có tiếng gõ, lá rơi như tiếng chân quen
năm mươi năm
khói nhang là giọng nói
khói nhang là nụ cười
khói nhang là nhớ, đau vời vợi

Ngày anh đi không ngoái đầu nhìn lại
tuổi xuân là bao la núi rừng
là mưa bom bão đạn
hồn về với quê hương
hồn về với non nước
hồn về với trời cao biển rộng

Đi lên đi lên!
bằng tình yêu người trong di ảnh
bằng niềm tin người đang sống
đi lên đi lên là Thạch Bi Sơn
chữ soi thấu cuộc đời
chữ mặn cùng nước mắt
chữ như mặt trời phía Mũi Điện vừa lên

Đường lên non đi ngang nhà chị
chiều về khói sương thơm chân cỏ
giọng cười nở hoa lưng dốc
từ vườn chị lên cao là ngút ngàn rừng.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)