Chùm thơ của Ngọc Mai và Phạm Tiến Triều

Thứ Năm, 10/09/2020 10:53

NGỌC MAI
Cây khế của bà

Bà trồng cây khế đầu hè
Mát êm một tán xanh về tuổi xa
Dịu dàng rắc tím thềm hoa
Mùi thơm như thể tóc bà gội sương

Chõng tre phảng phất làn hương
Bà ngồi kể chuyện mười phương lạ kì
Đại bàng ơi cứ ăn đi
Trả công quả khế tiếc chi thỏi vàng

Cháu nằm trên chõng mơ màng
Bóng bà bóng khế khẽ khàng lời ru
Chín vàng óng ngả màu thu
Quả thơm ngọt vị đằm như quê nhà

Cũng từ tán khế của bà
Cháu đi khắp nẻo gần xa tháng ngày
Trở về nhà cũ chiều nay
Góc sân lã chã phủ đầy quả rơi

Nhấp môi một trái rụng rời
Quả thơm ngọt cũ thay lời chát chua
Cháu ngồi lặng một chõng mưa
Bóng bà bóng khế ngày xưa nhập nhòa.

PHẠM TIẾN TRIỀU
Núi khát


Người về xuôi
đàn con trên núi khát lời dạy
thèm lời thương nên nết thành người
những đứa trẻ vén mây chờ bước chân cô giáo
leo lên từng bậc sương

Chỗ cô đứng hằng ngày
những đứa trẻ đã biết chăm chút từng luống hoa
trồng trên đất rừng thương
tưới bằng nước suối nguồn
vắt trong nguồn cội

Chúng bảo không được để chết héo bụi sim mua
đợi ngày cô lên núi
không được để nhánh bông trăng úa nụ
đợi ngày cô về trường
không để cho núi khát
như chúng khát lời thương
từ ngày cô rời núi

Ở núi là như thế
như dòng suối bản mường
chỉ khát từng con chữ
chỉ khát lời cô thương.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)