Chùm thơ của tác giả Trần Kim Hoa

Chủ Nhật, 04/10/2020 06:22

Mắt con

Mắt con lấp lánh thế
mẹ phải bứt khỏi nỗi buồn mẹ thôi
đêm đêm những hạt thóc vàng mười rực sáng
trổ những lá mầm bé xíu
nhoi lên mặt đất gọi mẹ
để lại lòng đêm những vỏ trấu ngả màu

Đêm đêm
hoa gạo tháng ba cháy trong sương
những ngón tay nhẫn nại chỉ lên trời lời khấn nguyện
những con mắt hoang chớp chớp trong vườn chuối
đom đóm chỉ là đom đóm thôi

Trò chơi của thủy thần dâng sóng, của chú cuội đêm trăng tròn
mai sau vẫn thế
trái đất chẳng chịu già
tấm áo triệu năm loang lổ mãi
nhưng những hạt thóc chẳng đời nào chịu lép trong vỏ trấu
cứ bứt mình lên mùa màng

Mắt con lấp lánh thế
ràn rụa tiếng ve về.

Lục lạc

Reng reng khói mục đồng
bùn lem luốc
những đứa trẻ nấp dưới bụng trâu
những đứa trẻ chui ra từ đống rạ
những đứa trẻ chui ra từ bụi dứa dại
quệt mắt ngó buổi chiều khom lưng đi về phía cổng làng
ngọn roi hoàng hôn phất phất

Về thôi, lục lạc

Về thôi
trò chơi của đồng ruộng thênh thênh
đám cỏ gà loai choai
những chiếc đuôi trâu vung vít

Con rô, con diếc, con trăng
con đòng đong ngậm sữa

Tre đêm ngàn ngạt
mái tranh ngủ mê
lục lạc sún răng thủng thẳng cười trong rơm mới.


Cúc quỳ


Mỗi ngày anh một ngày ra đi
con đường quanh co, con đường dấu hỏi
chân trời nào chẳng có hoàng hôn

Mỗi ngày em một ngày xa cách
ban mai thênh thang, ngày trôi thênh thang
giọt giọt mùa đi nắng nhỡ nhàng

Ngày bên nhau còn như vết bỏng
đêm biền biệt nhớ
gió chân trần mái nhà mùa đông

Nào hờn ghen nào yêu dấu
nào tủi hờn nào say đắm
như mơ phút chốc như mơ

Nỗi buồn khoác vai trả về chốn cũ
những tích tắc vàng hoa lặng lẽ độc hành
giấc mơ cúc quỳ lặng lẽ xa...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)