Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Khiêm

Thứ Tư, 19/06/2019 09:03

NGUYỄN MINH KHIÊM
Giá lịch sử đừng có thêm vài phút
Kính tặng nhà văn Nguyễn Thế Tường


Về Triệu Phong mừng Ba mươi tháng Tư đất nước
hoàn toàn thống nhất
nhìn cờ đỏ sao vàng năm cánh
anh bỗng nghe cát rung bần bật dưới chân mình
rung hơn cả khi vượt Khe Sanh, Đường Chín
rung hơn cả lúc xe tăng vượt sông Thạch Hãn
rung hơn cả lúc quần nhau với hai thiết đoàn xe bọc thép, xe tăng Mĩ Ngụy quyết giành Cửa Việt

Hòa ơi! Bao giờ mày trở về Hải Phòng để làm ca sĩ
Huyền Bích ơi! Bao giờ mày trở về đứng trên
núi Phượng Hoàng ngắm sông Lam hát câu ví dặm
mày đích thực đàn ông trong cái tên con gái
Hoán ơi! Bao giờ Hoán trở về câu cá sông Thao lên núi Nghĩa Lĩnh thắp hương viết lịch sử đền Hùng
Páo ơi! Bao giờ Páo trở về Cao Bằng với noọng đi rẫy đi nương
đưa bạn bè tới thăm Bản Giốc
Toàn ơi! Bao giờ Toàn trở về để nộp đơn vào
học trường văn hóa quân khu

Anh cứ đầm đìa như không phải đàn ông
cứ đầm đìa như không phải mình là lính tăng thiết giáp

Chỉ vài phút nữa thôi Hiệp định Paris hiệu lực bắt đầu
chỉ vài phút nữa thôi
có thể những người còn sống không phải phủ mặt đồng đội mình bằng những lá cờ Tổ quốc
chống súng ngẩn ngơ
đất Triệu Phong không phải nhận vào lòng
nhiều người con trẻ măng như thế
nước mắt lính không phải đổ ra nhiều hơn nghi lễ

Giữ được cảng mà không có người reo
giữ được cảng mà không ai cất lên tiếng hát
giữ được cảng mà ai cũng bảo giá lịch sử đừng
có thêm vài phút
phía bên kia không phải mất thêm vô nghĩa mấy tiểu đoàn
tiểu đoàn tăng thiết giáp 66 của ta không phải
tiễn đưa thêm bao nhiêu đồng đội

Triệu Phong ơi!
hơn bốn mươi năm
dưới màu cờ ấy
cát bỗng rung bần bật dưới chân mình!

Đọc đời mình trên lá


Tôi đã đọc đời mình trên lá
người nâng niu lộc biếc mùa xuân
người hóng mát dưới trưa mùa hạ
người gom về đốt lửa sưởi mùa đông

Tôi đã đọc đời mình trên lá
lúc non tơ óng ánh bình minh
lúc rách nát gió vò, bão quật
lúc cao xanh, lúc về đất vô hình

Tôi đã đọc đời mình trên lá
có thể khổng lồ, có thể bé li ti
dẫu tồn tại một giây vẫn tươi niềm kiêu hãnh
đã sinh ra
chẳng sợ thử thách gì.

Sông


Một đời sinh ra để chảy
băng qua tất cả mọi thác ghềnh
một khát vọng mang theo như định mệnh
một nét trời sinh không cưỡng nổi mình

Tên tuổi thế nào cũng do thiên hạ đặt
tầm cỡ ra sao cũng thiên hạ luận bàn
mình một lối mở vào trời đất
mong toả tràn màu mỡ khắp thế gian

Nhiều lúc
chẳng kịp nhận ra những gì đã cuốn theo ngọn sóng
những gì sông để lại đôi bờ
có thể
đó là xác một cánh buồm gào thét
có thể
đó là lộc biếc một câu thơ

Đầu nguồn thế
cuối nguồn vẫn thế
vẫn sục sôi khát vọng ban đầu
nếu không bị biển cả kia chặn lại
không biết đời sông sẽ kết thúc ở đâu?

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)