Chùm thơ của tác giả Đỗ Thượng Thế

Thứ Năm, 30/05/2019 10:23

ĐỖ THƯỢNG THẾ
Mỹ Sơn

Trăng huyễn hoặc lòng thung
điệu dế rưng rưng sa thạch
những bước chân như rượu đổ
vang vọng
và mê man

Cánh dơi đốt lên bóng tối
đốt lên hơi thở trầm mặc cỏ lau
con suối đốt lên đường cong bất tử
ngực đêm Chiêm nữ căng rằm

Lừng lững từng dải nến trôi
lừng lững cỗ xe huy hoàng bùn đất
trở về
trong nghi lễ lặng ngời gió núi
nghe máu ran ran những nguyện cầu…

Thổ âm


Hì hụi đồi cằn sỏi khét
bì bõm bùn phèn ruộng rộc
người nói bằng giọng cuốc, cuốc
giọng cày, cày
ran mưa và rền nắng

Vượt bão giông
giọng trái tim cùng sôi ầm phách
vóc dáng tràn trề sinh lực lời ru

Sương khói buông chiều
bậu vàng vọt bóng
người nói bằng dấu lặng
giọng sóng trào đáy khơi

Trong vòng tay cội đất
người về thanh giọng cỏ
hương ngút lời mang mang

Bát ngát mùa dâng đậm sắc âm làng
mặt trời đẫm niềm thiêng giọng đất.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)